Chương 287

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 287

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Triển Lãm
Mặt khác, Hạ Tuyết Thuần buồn chán ngáp dài, hoàn toàn không biết ý nghĩa của buổi triển lãm tranh này ở đâu.
Cảm giác như thể một đám người nhàm chán đang xem những bức tranh nhàm chán vậy.
Nhưng cô ta vẫn không thể không phát biểu cảm nghĩ, dù sao cô ta cũng đi theo anh Long đến đây.
Hiện giờ cô ta chỉ cảm thấy, chuyện mệt mỏi nhất trên thế giới này chính là giả vờ.
Hạ Tuyết Thuần bĩu môi, cúi đầu liếc nhìn chiếc túi Chanel mình mới mua, tâm trạng buồn bực cũng trở nên thoải mái hơn. Vừa ngẩng đầu lên, cô ta đã bắt gặp Kiều Sở Sở đang đi đến.
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Cô ta giơ chiếc túi Chanel lên che mặt theo phản xạ có điều kiện, nhanh chóng trốn đi!
Kiều Sở Sở: “?”
Sao cô lại có cảm giác hình như mình đã nhìn thấy Hạ Tuyết Thuần nhỉ?
Sự nghi ngờ của cô chỉ kéo dài trong giây lát, Kiều Sở Sở không tiếp tục nghĩ nữa, dừng chân lại, ngẩng đầu lên nhìn bức tranh đang được treo ở chính giữa triển lãm.
Thiếu nữ nằm giữa những tầng hoa, lòng bàn tay đang hứng một bông hoa trắng muốt nho nhỏ, má áp vào tầng hoa một cách thân mật, hai mắt nhắm nghiền, mỉm cười say đắm.
Bố cục ánh sáng không có gì để chê, còn có cả đặc điểm thuộc về riêng Mạnh Nhã Thư, lớn lão không hổ là lớn lão, kỹ năng hội họa đúng là không thể chê vào đâu được.
Thế nhưng…
Bức tranh này khiến cô cảm thấy không được thoải mái.
Vi Sinh Văn Trạm đi đến bên cạnh cô, bình tĩnh nói: “Bức tranh này là tác phẩm Mạnh Nhã Thư rất tự hào, cũng là tác phẩm nổi tiếng nhất của cậu ta, cô gái trong tranh là mối tình đầu của cậu ta.”
Kiều Sở Sở cau mày.
Cô không thích bức tranh này, giọng điệu cũng không khỏi trở nên soi mói hơn: “Vậy có nghĩa anh ta rất yêu mối tình đầu của mình sao?”
Vi Sinh Văn Trạm nói với giọng điệu bình tĩnh: “Cậu ta nói rằng cậu ta yêu, nhưng tôi nghĩ là không yêu.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, liếc mắt nhìn xung quanh, sau khi xác nhận là không có ai mới nói: “Anh cũng cảm thấy như vậy sao?!”
[Không ngờ con trai ngoan của mình lại có suy nghĩ giống hệt mình! Không hổ là người có vẻ ngoài giống với con trai mình!]
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Kiều Sở Sở hưng phấn hỏi anh ta: “Anh nói thử xem anh cảm thấy không thích ở đâu?”
[Hai chúng ta cùng bóc phốt đi, con trai ngoan!]
Vi Sinh Văn Trạm bất lực day ấn đường, nén cơn giận nói: “Chúng ta nói rõ trước đã nhé cô Kiều, tôi không phải là dân chuyên nghiệp, vậy nên tất cả những lời tôi nói sau đây đều là suy nghĩ của riêng tôi.”
Kiều Sở Sở gật đầu: “Ừm! Anh nói đi!”
Vi Sinh Văn Trạm ngoắc tay với cô: “Lại gần đây nghe.”
Cô kiễng chân lại gần, ngước mắt lên nhìn anh ta với vẻ mong chờ.
Văn Trạm cụp mắt xuống, đúng lúc bắt gặp đôi mắt sáng ngời của Kiều Sở Sở.
Anh ta sửng sốt trong chốc lát.
Không biết tại sao, tâm trạng u ám buồn bực khi bị gọi là “con trai ngoan” đều được cuốn sạch.
Anh ta liếc nhìn cơ thể Kiều Sở Sở đứng không vững vì đang kiễng chân, vươn tay ra giữ lấy vai cô, bắt cô đứng yên: “Cô không cần phải kiễng chân đâu.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, còn chưa kịp nói gì, Văn Trạm đã cúi người lại gần cô.
Mùi hương lành lạnh trên người anh ta lướt qua mũi cô, giọng nói vững vàng chậm rãi vang lên bên tai cô: “Tôi đã từng gặp quá nhiều người lật lọng tráo trở rồi, vậy nên theo kinh nghiệm của tôi, thông thường những người gióng trống khua chiêng nói lời yêu, đều là những người yêu không đậm sâu.”
Ánh mắt của Vi Sinh Văn Trạm khóa chặt vào gương mặt của Kiều Sở Sở: “Sở dĩ Mạnh Nhã Thư nổi tiếng như vậy, chính là bởi vì cậu ta yêu mối tình đầu đã qua đời này. Thế nhưng ngoài miệng nói yêu, mà lại vẫn cưới một người phụ nữ khác.”
Anh ta lại nhìn về phía bức tranh được treo trên tường kia: “Ngoài miệng Mạnh Nhã Thư nói rằng bức tranh này để tưởng nhớ mối tình đầu đã qua đời của cậu ta, nhưng tôi cảm thấy, bức tranh này không có tình yêu, chỉ có dục vọng.”
Vi Sinh Văn Trạm cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt chỉ to bằng lòng bàn tay của Kiều Sở Sở, ngửi mùi thơm trên người cô, bình tĩnh nói: “Tình dục, tham lam, đủ loại dục vọng hỗn tạp hòa lẫn vào nhau.”
Kiều Sở Sở cau mày, khẽ cắn môi dưới.
Tầm mắt của Vi Sinh Văn Trạm dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô: “Tôi đã nói xong suy nghĩ của mình rồi, suy nghĩ của cô Kiều thì sao?”
Kiều Sở Sở cắn môi, do dự nói: “Tôi có cảm giác trong bức tranh là một người chết.”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận