Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phân Tích
Bức ảnh Vi Sinh Hoài Lăng gửi tới, mà một bức tường được dán đầy ảnh.
Có mấy tấm ảnh trùng hợp với các bức tranh.
Doanh Trần trợn tròn mắt kinh ngạc: “Vậy nên bức tranh vừa nãy, là anh ta đã nghĩ xong tư thế của người bị hại, nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên để ai làm người bị hại, cho nên mãi vẫn chưa vẽ mặt ư?”
Lâu Thính Tứ cau chặt mày lại, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Vậy nên anh ta mới nói là chỉ dẫn của ông trời, bởi vì Kiều Sở Sở chủ động đến trước mặt anh ta.”
Trong mắt Vi Sinh Biệt Hạc toàn là ý muốn giết chóc, nắm chặt chuỗi tràng hạt trong tay: “Hừ, thú vị đấy.”
Vi Sinh Lẫm cau mày: “Mặc dù đã biết trước đám người này ghê tởm, nhưng không ngờ lại ghê tởm đến như vậy, xem ra là tầm nhìn của tôi vẫn còn hạn hẹp quá.”
Bùi Uyên cầm lấy điện thoại của Vi Sinh Văn Trạm, phóng to hình ảnh trong bức tranh lên.
Ở chính giữa bức tường dán đầy ảnh có một khoảng trống.
Có vẻ như nó đang đợi chủ nhân của mình.
Bùi Uyên: “…”
Sắc mặt những người khác của nhà họ Bùi đều tối sầm lại, hỏi ý Bùi Uyên: “Anh cả?”
Bùi Uyên nhìn chằm chằm khoảng trống trên bức ảnh, không có phản ứng gì thái quá: “Đưa bút cho anh ta.”
Mọi người đều sửng sốt.
Bùi Uyên khóa điện thoại lại, bình tĩnh che giấu ý muốn giết chóc trong mắt mình: “Chúng ta đích thân đưa bút cho anh ta, để anh ta vẽ xong.”
Bọn họ suy nghĩ trong chốc lát, đôi lông mày đẹp đẽ dần giãn ra, lóe lên ý nghĩ sâu xa, đồng loạt nhìn về phía Mạnh Nhã Thư.
Mạnh Nhã Thư chỉ cảm thấy từng ánh mắt sắc bén đang nhìn về phía mình, ngờ vực quay đầu lại.
Một hàng người đàn ông với vóc dáng cao lớn, mỗi người đều có một nét đẹp riêng đang nhìn chằm chằm anh ta.
Bùi Uyên đứng ở chính giữa, mỉm cười dịu dàng với anh ta.
Mạnh Nhã Thư thầm cau mày, dần cảm thấy rợn tóc gáy, lịch sự gật đầu đáp lại.
Bọn họ cũng đồng loạt gật đầu, đánh giá anh ta một lượt từ trên xuống dưới bằng cái nhìn sâu xa, rồi quay người rời đi.
Mạnh Nhã Thư: “…”
Kiều Sở Sở ở khu vực trà bánh, một ngụm nuốt gọn một miếng bánh, buồn chán nhìn xung quanh.
Một người phụ nữ cầm máy ảnh quay ống kính về phía cô và nhấn nút chụp!
“Tách!”
Kiều Sở Sở giật mình, nghiêng đầu nghi ngờ hỏi: “Cô đang chụp tôi à?”
Người phụ nữ đó bỏ máy ảnh xuống, hào phóng đưa tay về phía cô, nói bằng tiếng Anh: “Thật ngại quá, tôi có thói quen bấm máy ghi lại những gì đẹp đẽ, tôi tên là Thụy Lạp, là một nhiếp ảnh gia, cũng là vợ của Mạnh Nhã Thư.”
Kiều Sở Sở lịch sự bắt tay với cô ta: “Kiều Sở.”
Thụy Lạp kinh ngạc trợn tròn mắt: “Vậy cô chính là em tám nhà họ Bùi đó sao? Tôi nghe mọi người đều gọi cô là Kiều Sở Sở thì phải.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, không ngờ danh tiếng của mình đã truyền đến tận nước F rồi, khẽ gật đầu, cũng trả lời lại bằng tiếng Anh: “Tên thật của tôi là Kiều Sở, Sở Sở là biệt danh của tôi.”
Thụy Lạp gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trong mắt là vẻ tán thưởng không chút che giấu: “Chồng tôi đã gặp cô chưa?”
Kiều Sở Sở gật đầu: “Gặp rồi.”
“Vậy chắc chắn là anh ấy sẽ rất thích cô!” Hai mắt Thụy Lạp sáng ngời, bắt đầu khen cô: “Cô đẹp quá đi mất, như thể một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo vậy!”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên, cũng vui mừng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi được nghe một đánh giá cao như vậy về mình đấy. Rất nhiều người đều nói tôi có vẻ ngoài bình thường.”
Thụy Lạp vung tay: “Ôi! Đó là vì bọn họ không có mắt nhìn người thôi, trông cô rất thông minh xinh đẹp, vậy nên trong nhiều người như vậy, người đầu tiên tôi nhìn trúng chính là cô. Tôi còn từng xem tranh của cô nữa, một thế giới phóng khoáng, màu sắc rực rỡ, là một thế giới tưởng tượng tuyệt đẹp.”
Kiều Sở Sở đang định trả lời lại, giọng nói của Bùi Uyên bỗng vang lên từ phía bên kia: “Sở Sở.”
Kiều Sở Sở vui mừng chạy về phía Bùi Uyên: “Anh cả!”
Bùi Uyên đi thẳng đến trước mặt cô, bình tĩnh nói với cô: “Tạm thời đang có chút chuyện, phải chờ đến tối chúng ta mới có thể rời đi được.”
Kiều Sở Sở như thể bị dội thẳng một gáo nước lạnh vào đầu, vô cùng thất vọng: “Hả? Muộn như vậy sao? Em không muốn tiếp tục ở đây nữa đâu.”
Bùi Uyên bất đắc dĩ: “Các anh có chút việc xã giao cần phải xử lý, nhất định phải chờ đến khi trời tối mới được.”
Cô bĩu môi, có chút không vui: “Vậy thì em đi một mình là được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận