Chương 291

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 291

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một Tác Phẩm Nghệ Thuật Hoàn Hảo?
“Không được.” Bùi Uyên sầm mặt xuống: “Em đi một mình anh không yên tâm, anh cũng đã nói chuyện với tài xế rồi, nếu như em đi một mình sẽ không đưa em đi đâu cả.”
Cô cau mày: “Vậy em sẽ gọi taxi!”
Bùi Uyên: “Em không biết tiếng Pháp, cũng chưa đổi tiền, trong điện thoại vẫn còn là sim trong nước, em định gọi taxi kiểu gì?”
Kiều Sở Sở: “…”
[No! Không ngờ mình lại mắc ở đây!]
Bùi Uyên bật cười, bàn tay đang nắm lấy tay cô khẽ siết nhẹ, dịu dàng dỗ dành cô: “Em ở cùng bọn anh đến tối, sau đó anh sẽ mua túi cho em nhé, được không?”
Cô có chút tức giận: “Em không cần túi, nhiều túi như vậy em cũng chẳng đeo hết. Hiện giờ em muốn đi luôn, nơi này khiến em cảm thấy không thoải mái.”
“Anh cả biết em thấy không thoải mái.” Bùi Uyên lại gần cô, nhẹ giọng nói: “Anh cả ở đây cũng thấy không thoải mái, nhưng hết cách rồi, đây là một chuyện nhất định phải làm.”
Kiều Sở Sở cau mày, nhìn về phía những người khác: “Vậy mọi người cũng không đi sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc lần chuỗi tràng hạt, bình tĩnh nói: “Bọn tôi cùng xã giao với nhau.”
Lâu Thính Tứ gật đầu.
Doanh Trần mỉm cười không nói gì.
Kiều Sở Sở thở dài một hơi, như thể một chú thỏ với cặp tai vểnh lên dựng đứng: “Được thôi.”
Cô bất lực yếu ớt nói: “Em chờ mọi người là được.”
Bùi Uyên yên tâm, xoa đầu cô: “Đến lúc đó anh sẽ để nhân viên của các thương hiệu đó đến nhà cho em chọn, hoặc hiện giờ em có thể xem thử xem em muốn gì, anh đều mua cho em.”
Kiều Sở Sở ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt không vui nói: “Em chẳng muốn gì cả các anh đi làm việc đi.”
[Mặc dù không muốn ở lại nơi này, nhưng cũng là chuyện bất đắc dĩ, chuyện gì cũng không được ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của bọn họ.]
Bùi Uyên mỉm cười nhẹ nhõm: “Vậy các anh đi nhé?”
Cô gật đầu.
Bùi Du Xuyên nhếch môi trêu chọc cô: “Kiều Sở Sở, sao lại không nói tạm biệt với các anh thế?”
Kiều Sở Sở cạn lời: “Anh ba, em không phải là trẻ con nữa rồi mà đúng không?”
[Sao cứ trêu chọc mình như vậy thế!]
Bùi Du Xuyên nhướng mày, ngang ngược nói: “Dù sao bọn anh cũng lớn tuổi hơn em mà.”
Kiều Sở Sở: “…”
Kiều Sở Sở nở nụ cười giả tạo, vẫy tay: “Tạm biệt các anh.”
Bọn họ mỉm cười cưng chiều, lúc này mới quay người rời đi.
Hạ Tuyết Thuần quan sát Kiều Sở Sở từ một chiếc ghế sofa cách đó khá xa.
Cô ta nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở và những người đàn ông đã rời đi kia, như thể đang nhìn một chấp niệm của mình vậy.
Một giọng nữ bỗng vang lên ở phía sau cô ta: “Cũng muốn thế à?”
Hạ Tuyết Thuần kinh ngạc quay đầu lại nhìn.
Thụy Lạp đứng sau ghế sofa mỉm cười với cô ta, hỏi bằng tiếng Trung Quốc bập bẹ của mình: “Tôi thấy cô nhìn cô ấy rất lâu rồi, chẳng lẽ cô ngưỡng mộ người ta có một đống trai đẹp vây quanh à?”
Hạ Tuyết Thuần sửng sốt, nở nụ cười gượng gạo: “Sao có thể chứ? Tôi chỉ nhìn một chút mà thôi.”
Thụy Lạp dựa người vào ghế sofa, nở một nụ cười đầy ẩn ý với cô ta: “Cô muốn làm người mẫu tranh không? Tôi cảm thấy cô rất thích hợp để diễn cô gái đó, có muốn tìm hiểu chút không?”
Hạ Tuyết Thuần: “? Tôi làm người mẫu ư?”

Sắc trời ngày một tối dần.
Người trong buổi triển lãm chẳng những không ít đi mà còn tăng thêm, người trong các ngành nghề đều tập trung lại với nhau, ngoài mặt thì là đang ngắm tranh, nhưng trên thực tế đây càng giống với một buổi xã giao hơn.
Kiều Sở Sở ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
Mạnh Nhã Thư đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm dáng vẻ lúc say ngủ của cô, tầm nhìn lướt từ đầu đến chân cô, như thế muốn khắc Kiều Sở Sở vào sâu trong tim, vui mừng đi ra khỏi buổi triển lãm tranh, quay trở về phòng vẽ của mình.
Anh ta cầm chìa khóa, mở cánh cửa đã lâu năm của tầng hầm.
Mới nhìn thoáng qua, nơi này là một nhà kho vô cùng cũ kỹ tồi tàn, chẳng có thứ gì hay ho cả.
Nhưng khi vào trong nhà kho, đẩy cánh cửa tủ cũ kỹ ra, thì lại để lộ một cánh cửa mật mã mới tinh.
Anh ta mở khóa vân tay, đẩy cửa đi vào, vừa đi vừa nhàn nhã ngân nga giai điệu bài Super star của nhóm SHE, tiến vào trong tầng hầm cực kỳ sang trọng.
“Em là điện. Em là ánh sáng. Em là thần thoại duy nhất. Anh chỉ yêu em. You are my super star.”
Mạnh Nhã Thư đi đến trước tủ lạnh, vừa ngân nga vừa lấy ra một vài loại thuốc, như thể đang lựa chọn châu báu vậy, vừa chọn vừa lẩm bẩm: “Bên cạnh cô ấy có quá nhiều người, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, ít nhất cũng phải ba ngày mới có thể ra tay.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận