Chương 292

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 292

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tụ Hội
Bùi Uyên: “Ba ngày lâu quá, buổi triển lãm cũng tổ chức xong rồi, còn ai đến xem tranh của anh nữa?”
Mạnh Nhã Thư sửng sốt, kinh ngạc quay đầu lại.
Bùi Uyên đứng sau lưng anh ta, cúi đầu nhìn anh ta với vẻ cao ngạo.
Không chỉ có mình anh, Bùi Triệt, Bùi Du Xuyên, Bùi Phong Lộng, Bùi Mộc Bùi Từ, Bùi Bất Tiện cũng đều có mặt.
Bọn họ lần lượt dàn hàng ra, đứng ở phía bên tay trái Bùi Uyên, mỉm cười nhìn anh ta.
Mạnh Nhã Thư: “?!”
Mạnh Nhã Thư hoang mang trợn tròn mắt, sợ hãi nhìn sang phía bên kia.
Chiếc kính không gọng của Vi Sinh Văn Trạm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, liếc mắt nhìn anh ta: “Xin chào, cậu Mạnh.”
Vi Sinh Biệt Hạc lần chuỗi tràng hạt trong tay, cười như không cười nói: “Đúng là tội lỗi quá, anh Mạnh.”
Vi Sinh Lẫm khẽ ngáp: “Chết tiệt, ông đây chờ lâu đến mức ngủ thiếp đi luôn, còn tưởng là anh không đến nữa chứ!”
Mạnh Nhã Thư hít một ngụm khí lạnh, kinh ngạc nhìn về phía Lâu Thính Tứ.
Lâu Thính Tứ nhướng mày mỉm cười: “Sao anh Mạnh lại có vẻ mặt như vậy? Không chào đón chúng tôi à?”
Doanh Trần cười hung ác: “Anh Mạnh, mọi người đều là biến thái cả, anh phải cười lên chứ, giống chúng tôi đây này, nào, cười lên nào.”
Vẻ mặt mọi người đều giãn ra, nở một nụ cười đáng sợ.
Mạnh Nhã Thư không thể tin nổi nói: “Sao mấy người lại vào được đây?! Sao mấy người có thể vào được chứ?!!”
Có người khẽ chọc vào vai anh ta.
Anh ta giật nảy mình, nhìn về phía đó.
Vi Sinh Hoài Lăng mặc áo khoác len màu trắng, nở nụ cười ngây thơ vô hại với anh ta, dùng thủ ngữ nói: [Là tôi để bọn họ đi vào đấy!]
Cậu còn tự giơ ngón tay cái lên like cho mình: [Tôi chuyên nghiệp lắm đấy!!]
Mạnh Nhã Thư không hiểu cậu đang nói gì, nhưng lại sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, đẩy cậu ra bỏ chạy: “Người đâu! Người đâu! Cứu với! Cứu tôi với!!!”
Hoài Lăng tóm lấy anh ta kéo ngược trở lại, đá bay anh ta.
Anh ta lăn tới bên chân Bùi Uyên, cố gắng bò dậy trong cơn sợ, nhưng lại bị Bùi Du Xuyên giẫm mạnh lên!
Bùi Du Xuyên cười xấu xa nói: “Đừng cử động nhé!”
Sắc mặt Mạnh Nhã Thư tái nhợt: “Thả tôi ra! Rốt cuộc mấy người muốn làm gì?!”
Bùi Uyên chậm rãi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với anh ta: “Vừa nãy khi anh hỏi tôi có muốn mua bức tranh đó không, trong lòng anh đang nghĩ gì thế?”
Đôi mắt Mạnh Nhã Thư dần ửng đỏ, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh.
Bùi Uyên bình tĩnh hỏi: “Có phải là anh đang nghĩ, anh sẽ giết em gái tôi, còn tôi sẽ mua lại bức tranh của anh mà không hề hay biết gì về chuyện này, bức tranh này sẽ được treo trên tường, nhìn xuống cả nhà tôi, đúng không?”
Mạnh Nhã Thư đổ mồ hôi đầm đìa, chột dạ dời tầm mắt: “Không phải, không phải như vậy! Mấy người đổ oan cho tôi rồi, tôi chỉ là một họa sĩ bình thường thôi!”
Bùi Uyên khẽ mỉm cười, bình tĩnh nói: “Không sao cả, tôi nói điều này với anh, cũng không phải là vì muốn có một câu trả lời.”
Anh đứng dậy, nhìn anh ta từ trên xuống dưới với vẻ khinh thường: “Anh có biết không? Sau khi gia tộc họ Bùi chỉ còn lại tám anh em bọn tôi, đã rất lâu không có kẻ ngu ngốc nào như anh dám gây sự trước mặt tôi rồi.”
Mạnh Nhã Thư sợ hãi nhìn bọn họ, cả người run rẩy lẩy bẩy: “Tôi thật sự không có ý đồ gì với em gái của anh cả! Tôi… hự!!”
Anh ta bị người bước ra từ trong bóng tối kéo xuống.
Bùi Uyên không nhìn tiếp nữa, anh dời tầm mắt, nhìn về phía những bức ảnh được dán trên tường.
Những tấm ảnh được dán chi chít khắp tường, ở giữa là một khoảng trống rất nổi bật.
Khoảng trống này, sẽ không bao giờ có thể lấp kín được nữa.
Tâm trạng của anh cũng tốt hơn một chút, ngân nga bài hát Mạnh Nhã Thư hát lúc nãy.
“Em muốn đi đâu, hãy mang cả linh hồn của anh theo.” Bùi Uyên vui vẻ ngân nga: “Nó đã mê muội vì em, giữ lại còn có tác dụng gì nữa.”
Điện thoại của anh bỗng vang lên.
Là tin nhắn Kiều Sở Sở gửi đến: [Đã xong chưa ạ?]
Kiều Sở Sở gửi kèm một meme đáng thương.
Anh nhếch môi cười, trả lời: [Mười phút nữa, em chuẩn bị đi.]
Kiều Sở Sở: [Vâng! Ở đây toàn là điểm tâm ngọt, em ăn ngấy rồi, chờ chút nữa chúng ta cùng đi ăn gì khác đi!]
Bùi Uyên: [Ừ, nghe em tất.]
Kiều Sở Sở: [Được ạ! Anh cả muôn năm!]
Bùi Uyên cười khẽ, trả lời cô: [Khen nhiều vào, anh thích nghe.]
Kiều Sở Sở trả lời rất nhanh: [Anh cả muôn năm anh cả muôn năm anh cả muôn năm anh cả muôn năm!]
Cô còn gửi kèm một meme đáng yêu.
[Em chờ các anh trở lại!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận