Chương 295

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 295

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Báo Cảnh Sát
Cô hoàn hồn lại, nhìn về phía mấy người Bùi Uyên đang quan tâm nhìn mình.
Bùi Uyên lo lắng nhìn cô chăm chú.
Ánh mắt của cô có chút mất tập trung, như thể mất hồn, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Bùi Uyên.
Bùi Uyên nghi ngờ cau mày lại.
“Không sao cả.” Kiều Sở Sở càng cười càng vui vẻ hơn, nói với hệ thống: “Ta sẽ không để Thụy Lạp thành công đâu.”
Hệ thống không nói thêm gì nữa, ngắt kết nối với Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhìn về phía Thụy Lạp.
Thụy Lạp cũng lạnh lùng nhìn cô.
Bầu không khí giữa hai người vô cùng lạnh lẽo, bầu không khí căng thẳng này cũng dần lan khắp cả buổi triển lãm.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng hét chói tai.
Người hét lên hoảng sợ nói bằng tiếng Anh: “Á! Ngài Mạnh, ngài Mạnh tự sát rồi!”
Sắc mặt Thụy Lạp lập tức thay đổi, chạy về nơi vang lên tiếng hét.
Kiều Sở Sở bình tĩnh đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Bùi Uyên cảm thấy cô có gì đó khác lạ: “Em không đi xem thử sao?”
Cô bình tĩnh sải bước đi ra khỏi triển lãm, đến trước thi thể Mạnh Nhã Thư ở cửa phòng vẽ.
Mạnh Nhã Thư dùng súng tự vẫn, bên cạnh còn có một bức di thư.
Thụy Lạp khóc lóc thảm thiết.
Kiều Sở Sở cảm thấy có gì đó không đúng lắm: [Một tên sát nhân trước khi giết được mình đã tự sát rồi ư? Không phải là có người giết chết anh ta rồi ngụy tạo thành hiện trường tự sát đấy chứ?]
Sắc mặt của những người đàn ông ở phía sau cô lập tức thay đổi, kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của cô.
Cô có thể đoán ra được Mạnh Nhã Thư là hung thủ giết cô sao?
Thông minh vậy ư?
Có một vị khách đề xuất với Thụy Lạp: “Chúng ta báo cảnh sát đi, nói không chừng trong này còn có điều gì đó mờ ám.”
Thụy Lạp khóc lóc lắc đầu: “Không! Đừng báo cảnh sát!”
Kiều Sở Sở nhìn về phía Thụy Lạp với vẻ khó hiểu.
Thụy Lạp ôm chặt lấy thi thể của Mạnh Nhã Thư, nức nở nói: “Chắc chắn là chồng tôi đã hi sinh vì nghệ thuật, nơi này là thiên đường của anh ấy, tôi không thể báo cảnh sát, để cảnh sát đến lục soát khám xét khắp nhà chúng tôi được, như vậy sẽ hủy hoại tất cả mọi cống hiến của anh ấy.”
Cô ta nhìn mọi người bằng đôi mắt ngấn nước: “Cầu xin mọi người đừng báo cảnh sát, để cho chồng tôi một cõi thanh tịnh!”
“Nhưng tôi đã báo cảnh sát rồi.” Một giọng nam đúng lúc vang lên xen vào cắt ngang lời cô ta.
Sắc mặt Thụy Lạp lập tức thay đổi, nhìn về nơi vang lên giọng nói đó.
Bùi Bất Tiện giơ điện thoại lên, vòng ra từ sau người Kiều Sở Sở: “Cảnh sát đang trên đường đến rồi.”
Thụy Lạp rất kinh ngạc, mở to hai mắt, vẻ khóc lóc nức nở dần trở nên kỳ lạ và hung dữ: “Anh có tư cách gì để báo cảnh sát chứ?”
Bùi Bất Tiện cất điện thoại, nói với vẻ hiển nhiên: “Gặp phải chuyện như vậy việc đầu tiên cần làm chính là báo cảnh sát mà, cảnh sát còn có thể hại cô được chắc? Hay là trong nhà cô có bí mật gì đó, cô không muốn để cảnh sát nhìn thấy?”
Hơi thở của Thụy Lạp như ngừng lại, đột ngột lao về phía trước!
Kiều Sở Sở nhanh tay nhanh mắt đẩy Thụy Lạp ra!
Thụy Lạp ngã lên thi thể của Mạnh Nhã Thư, tiếp tục lao về phía Bùi Bất Tiện!
Kiều Sở Sở lại đẩy Thụy Lạp ra: “Cô thử động tay động chân với anh tôi nữa xem?!”
Bùi Bất Tiện kinh ngạc nhìn Kiều Sở Sở, há hốc miệng sững sờ.
Những người đàn ông khác cũng sửng sốt nhìn bóng lưng cô.
Cô có vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng lại cực kỳ kiên quyết đứng chắn trước người Bùi Bất Tiện.
Thụy Lạp ngồi trên mặt đất, mái tóc vàng xõa tung che lấy mặt, đôi mắt màu lam ẩn dưới các sợi tóc ngập tràn vẻ điên cuồng, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Kiều Sở Sở vậy.
Kiều Sở Sở cười lạnh.
Trùng hợp quá.
Cô cũng muốn làm vậy.
Tay cô nắm chặt lấy cổ tay Bùi Bất Tiện, siết mạnh đến mức Bùi Bất Tiện cũng thấy đau, không khỏi rên lên một tiếng, bối rối cau mày lại.
Sở Sở quay đầu lại an ủi anh ấy: “Đừng sợ, anh làm đúng rồi.”
Bùi Bất Tiện sửng sốt, vui mừng mím môi dưới, lật ngược tay nắm lại tay Kiều Sở Sở, liếc mắt nhìn các anh mình.
Các anh đều đang nhìn Kiều Sở Sở chăm chú, không chú ý đến động tác tay của anh ấy.
Anh ấy tiến lên trước một bước nhỏ, nghiêng người che đi tay mình, đầu ngón tay mạnh mẽ cố chấp luồn vào năm ngón tay của Kiều Sở Sở, đan chặt tay với cô.
Bùi Bất Tiện trông như thể một tên trộm vừa mới trộm được một món châu báu yêu thích vậy, đôi mắt trong veo ngập tràn niềm vui, nhưng lại cố tình bĩu môi nói: “Sở Sở, anh cảm thấy hơi sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận