Chương 297

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 297

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đồng Phạm
Kiều Sở Sở nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Thụy Lạp sẽ được cảnh sát thả ra, trong tầng hầm sẽ không có manh mối của cô ta.”
Mọi người sửng sốt.
Bùi Du Xuyên bật cười chẳng chút để tâm: “Có liên quan gì đến Thụy Lạp chứ, hung thủ giết người cũng đâu phải là Thụy Lạp.”
Kiều Sở Sở nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ: “Cô ta quả thật không phải là hung thủ, cô ta là đồng phạm.”
Mọi người sửng sốt, vẻ mặt đều dần trở nên kinh ngạc.
Đồng phạm?
Kiều Sở Sở bình tĩnh nói: “Cô ta là nhiếp ảnh gia vô cùng xuất sắc trong giới, lại là một người phụ nữ, vậy nên cô ta sẽ dụ dỗ những cô gái không chút đề phòng, bảo bọn họ giấu cha mẹ tiến vào studio chụp ảnh của cô ta dưới danh nghĩa chụp ảnh. Cặp vợ chồng này cấu kết với nhau làm chuyện xấu nhiều năm như vậy mà vẫn không hề bị người khác phát hiện, chính là bởi vì bọn họ cẩn thận.”
“Căn cứ bí mật của Mạnh Nhã Thư đã bị hủy rồi, cô ta nói không được báo cảnh sát, kết quả là vẫn có cảnh sát tìm đến tận cửa, vậy nên cô ta chắc chắn sẽ báo thù.”
Ánh sáng trong mắt Kiều Sở Sở dần tối đi, nhìn chằm chằm phong cảnh đang lướt qua ngoài cửa xe.
[Trong cơn giận dữ, cô ta sẽ đến giết chết một người anh trai nào đó của mình, ở bên ngoài khu vườn nhà Lâu Thính Tứ, dùng súng bắn nhiều phát vào vùng bụng của anh ấy, để anh ấy chết trong khu vườn.]
Người nhà họ Bùi kinh ngạc trợn tròn mắt.
Doanh Trần và Vi Sinh Hoài Lăng nhìn về phía Bùi Bất Tiện đầu tiên.
Bùi Bất Tiện ngây ngẩn cả người: “???”
Vậy nên lại là anh ấy sao? Bởi vì anh ấy đã bảo cảnh sát ư?
Lần trước Lâu Thính Tứ chết rồi, Lâu Nguyệt Tuyệt chết rồi, anh ấy chết rồi.
Lần này lại là anh ấy chết à?
Mạng sống của anh ấy ngắn quá đi mất!
Kiều Sở Sở cụp mắt xuống, chậm rãi suy nghĩ: [Ban đầu mình cho rằng người bị giết sẽ là Bùi Bất Tiện, nhưng hẳn là Thụy Lạp chắc chắn sẽ không thể nào tìm ra anh ấy một cách chuẩn xác như vậy được, bởi vì cô ta không thể nào khẳng định được Bùi Bất Tiện nhất định sẽ xuất hiện trong vườn, vậy nên chỉ cần là người nhà họ Bùi, hoặc là những người có liên quan đến mình, cô ta đều sẽ giết chết.]
[Chỉ cần một trong các anh của mình bước vào trong tầm bắn của cô ta, cô ta sẽ nổ súng.]
[Manh mối duy nhất đó chính là hộp trang sức kia!]
Kiều Sở Sở bừng tỉnh, nhìn về phía bọn họ: “Mọi người có ai muốn tặng quà cho em không? Hiện giờ lấy ra ngay đi!”
Các anh cô sửng sốt, sau đó đều lấy từ trong túi ra một hộp trang sức, để trong lòng bàn tay, đưa về phía cô.
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng cũng lấy một hộp trang sức ra, ngập ngừng đưa tới trước mặt Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở: “??”
Doanh Trần rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng này: “Chỉ có một mình tôi không mua thôi à, bỗng cảm thấy mình keo kiệt quá!”
Kiều Sở Sở cầm liền một lúc tất cả các hộp trang sức lên nhìn, sau khi nhìn tám hộp trang sức, tâm trạng cô như muốn nổ tung!
[Hộp trang sức nào trông cũng giống hệt nhau! Thế này thì mình phân biệt sao được!!]
Cô ngạc nhiên nói: “Sao mọi người lại đều mua cùng một nhãn hiệu thế?!”
Người nhà họ Bùi sửng sốt, cảm thấy hơi chột dạ.
Bùi Du Xuyên sờ mũi, lúng túng nói: “Bởi vì em thích trang sức Bvlgari nhất nên lúc ngồi máy bay để bay tới đây, anh đã tiện thể mua luôn ở sân bay, anh còn tưởng rằng chỉ có mình anh mua thôi.”
Doanh Trần bật cười trêu chọc bọn họ: “Vậy nên mọi người đã lén lút mua trang sức mà không nói cho nhau biết, định tạo bất ngờ cho cô ấy, nhưng cuối cùng lại trùng với nhau phải không.”
Anh em nhà họ Bùi nhìn nhau, xấu hổ cụp mắt xuống.
Vi Sinh Hoài Lăng ngồi đối diện Kiều Sở Sở, cẩn thận ra hiệu: [Em thấy chị thường đeo Bvlgari, vậy nên em đã mua Bvlgari,]
Nghe vậy, Kiều Sở Sở nhìn tám hộp trang sức giống hệt nhau, bỗng nở một nụ cười nham hiểm: “Hờ.”
Người nhà họ Bùi cau mày.
Bùi Bất Tiện rùng mình, dán lại gần Bùi Triệt: “Em ấy đang cười gì vậy?”
Bùi Triệt cau mày: “Anh không biết, nhưng huyết áp của em ấy chắc chắn rất cao.”
Bùi Mộc có chút sợ hãi, dựa vào gần Bùi Từ: “Em cảm thấy ớn lạnh…”
Bùi Từ cau mày gật đầu: “Em cũng thế.”
Bùi Uyên đau lòng nhìn Kiều Sở Sở.
Bùi Du Xuyên và Bùi Phong Lộng đều vô cùng lo lắng, không dám nói gì.
Ngược lại, chỉ có ánh mắt của Vi Sinh Hoài Lăng là sáng ngời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận