Chương 300

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 300

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Ấy Đi Đâu
Vi Sinh Lẫm cố nhịn cười ngồi bên cạnh anh ta, hạ giọng nói: “Anh cả, anh đã để lại ấn tượng gì cho người ta thế này, có phải là tính tình anh tệ lắm không?”
Vi Sinh Văn Trạm nheo mắt nhìn anh ta: “Lượn.”
Vi Sinh Lẫm nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Ngón tay Biệt Hạc lần chuỗi tràng hạt, làm động tác cắt cổ với Vi Sinh Hoài Lăng: [Xử lý Thụy Lạp đi.]
Vi Sinh Hoài Lăng hiểu ý, liếc nhìn Kiều Sở Sở đang quay lưng về phía mình, lặng lẽ bước ra khỏi phòng giải trí.
Mấy người đàn ông liếc mắt nhìn Vi Sinh Hoài Lăng rời đi, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Lâu Thính Tứ đã sai đàn em của mình đi canh chừng Thụy Lạp, vậy nên có thêm một tầng bảo hiểm kép là Vi Sinh Hoài Lăng, Thụy Lạp chắc chắn sẽ không bao giờ có cơ hội xuất hiện nữa.
Chỉ cần Thụy Lạp biến mất, cốt truyện đương nhiên cũng sẽ thay đổi, còn cần phải đề phòng nữa chắc?
Kiều Sở Sở ngẩng đầu lên: “Ơ? Vi Sinh Hoài Lăng đâu?”
Biệt Hạc nhanh chóng trả lời: “Em ấy đi vệ sinh rồi.”
Kiều Sở Sở gật đầu rồi đi thẳng ra ngoài.
Bọn họ: “?”
Doanh Trần kinh ngạc: “Cô ấy đi đâu vậy?!”
Bùi Bất Tiện vội vàng mở cửa, thò đầu ra ngoài nhìn.
Bùi Mộc và Bùi Từ theo sát phía sau.
Lâu Thính Tứ cũng tò mò ló đầu ra.
Từng cái đầu lần lượt ló ra từ phía sau Bùi Bất Tiện, nhìn Kiều Sở Sở chạy đến phía sau Hoài Lăng, vỗ nhẹ vào vai cậu.
Hoài Lăng quay đầu lại, nhìn thấy Kiều Sở Sở, không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.
Kiều Sở Sở dùng thủ ngữ nói: [Trong phòng giải trí cũng có nhà vệ sinh, tại sao cậu lại muốn xuống tầng đi vệ sinh?]
Vi Sinh Hoài Lăng nghẹn họng, liếc nhìn phòng giải trí.
Vài cái đầu đang thò ra từ phòng giải trí, nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Trông như con công xòe đuôi.
Vi Sinh Hoài Lăng bỗng cảm thấy có chút căng thẳng, nhìn đôi mắt ươn ướt của Kiều Sở Sở, không biết nên trả lời như thế nào.
Kiều Sở Sở chờ mãi không thấy cậu trả lời, không khỏi cau mày.
[Có cảm giác như Vi Sinh Hoài Lăng có việc gì bận thì phải?]
[Chẳng lẽ là không muốn ở cùng mọi người sao?]
[Thôi bỏ đi, vậy mình cũng không ép buộc cậu ấy. Mình vẫn cứ nói với cậu ấy, để cậu ấy tự do di chuyển thì hơn.]
Trái tim Hoài Lăng thắt lại.
Kiều Sở Sở sẽ không tưởng rằng là cậu ghét cô đâu nhỉ?!
Cậu lắc đầu quả quyết: [Em quên mất trong phòng giải trí có nhà vệ sinh! Chúng ta trở về thôi!]
Bùi Bất Tiện không hiểu thủ ngữ: “Bọn họ đang nói gì vậy?”
Lâu Thính Tứ cau mày: “Kiều Sở Sở nói với cậu ta rằng trong phòng tắm có nhà vệ sinh, tại sao cậu ta lại phải xuống tầng dưới? Vi Sinh Hoài Lăng nói rằng cậu ta không biết ở trong này có nhà vệ sinh, vậy nên hai người bọn họ chuẩn bị quay lại rồi.”
Vẻ mặt của Bùi Bất Tiện lập tức thay đổi, nhanh chóng rụt vào trong phòng!
Bùi Mộc và Bùi Từ cũng rụt người lại theo!
Đầu của mấy người bọn họ va vào nhau, bọn họ đau đớn ôm đầu nhưng cũng không dám phát ra tiếng, loạng choạng tách nhau ra.
Vi Sinh Văn Trạm ngồi ở trên ghế sofa chứng kiến hết mọi chuyện: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt: “…Tôi thấy bọn họ hoàn toàn có thể tự giết chết chính mình.”
Vi Sinh Biệt Hạc gật đầu: “Đồng ý.”
Phía bên kia, Kiều Sở Sở đi đến trước cửa, ra hiệu cho Hoài Lăng đi vào.
Trên mặt Vi Sinh Hoài Lăng nở nụ cười, trông giống như một chú chó Phốc sóc vui vẻ: [Chị không vào sao?]
Cô mỉm cười lắc đầu: [Mọi người xem trước đi, tôi có chút việc cần phải làm, ba phút thôi sẽ xong.]
Hoài Lăng sửng sốt, muốn đi ra cùng cô, nhưng Kiều Sở Sở lại thẳng tay đóng chặt cửa lại.
Cô nhìn về phía Tống Ngọc đang canh giữ hành lang: “Giúp tôi một việc, nhưng chuyện này không được phép nói cho Lâu Thính Tứ.”
Tống Ngọc ngờ vực: “Có chuyện gì vậy?”
Kiều Sở Sở kiễng chân, ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Có người muốn giết tôi, tôi muốn giết ngược cô ta.”
Tống Ngọc: “?!”
Kiều Sở Sở giữ vai cô ấy nói tiếp: “Người đó không chỉ sẽ giết tôi, mà còn sẽ giết cả anh trai tôi. Có lẽ cũng sẽ giết cả Lâu Thính Tứ nữa. Cô ta tấn công bừa bãi, nhưng chủ yếu là bởi vì tôi và anh trai tôi.”
Vẻ mặt Tống Ngọc thay đổi, hạ giọng nói: “Vậy chuyện này nên nói cho lão lớn mới phải, sao cô lại không nói?”
“Tôi không muốn để bọn họ biết, bọn họ sẽ hỏi tôi tại sao.” Kiều Sở Sở có chút sốt ruột nói: “Tôi biết sẽ có người tới giết tôi, nhưng tôi lại không thể nói ra lý do tại sao tôi biết điều này được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận