Chương 301

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 301

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mấy Người Là Đồ Bỏ Đi À
Tống Ngọc không hiểu nổi lý do tại sao, nhưng cũng không hỏi thêm câu nào nữa, nói rất dứt khoát: “Cô đã cứu mạng tôi, tôi có thể giúp cô, nhưng tôi là người của lão lớn. Một khi lão lớn phát hiện ra, nếu lão lớn hỏi, tôi vẫn sẽ nói thật.”
“Tôi sẽ không để bọn họ phát hiện ra đâu.” Kiều Sở Sở nói với giọng điệu chắc nịch: “Chỉ cần cô giúp tôi, tôi chắc chắn bọn họ sẽ không phát hiện ra đâu!”
Lâu Thính Tứ áp tai vào cửa, chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người.
Bùi Du Xuyên cũng đang nghe lén giống anh ta, hạ giọng nói: “Sao cách âm lại tốt như vậy chứ, căn bản không nghe được bọn họ đang nói gì cả.”
Điện thoại di động của Lâu Thính Tứ bỗng đổ chuông.
Anh ta nghe máy, sau khi nghe rõ những gì đầu bên kia điện thoại nói, vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi: “Gì cơ? Mấy người là đồ bỏ đi à?! Thế mà mấy người cũng không bắt được hay sao?!”
Mọi người đều nhìn về phía anh ta.
Lâu Thính Tứ tức giận cúp điện thoại: “Thụy Lạp được thả ra rồi. Mặc dù người của tôi đã đợi ở đó rất lâu nhưng vẫn bị mất dấu cô ta. May mà tất cả những người tôi cử đi đều là đội ngũ tốt nhất dưới quyền của tôi, trước giờ chưa từng để xảy ra sai sót gì.”
Bùi Uyên không hề ngạc nhiên: “Cho dù anh có cử cả trăm người đi, hiện giờ Thụy Lạp cần phải xuất hiện ở đây, thì cô ta cũng vẫn sẽ xuất hiện ở đây.”
Lâu Thính Tứ hiểu rõ đạo lý này, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu: “Tôi đã sai người canh giữ ở gần đây rồi, Tống Ngọc không biết, Kiều Sở Sở cũng không biết, nhưng tôi chỉ sợ xảy ra chuyện gì đó thôi.”
Tống Ngọc ở ngoài hành lang nhanh chóng tìm kiếm thông tin của Thụy Lạp, đưa thông tin bằng tiếng Anh cho Kiều Sở Sở: “Thụy Lạp là một nữ quân nhân đã xuất ngũ, hơn nữa còn có thành tích xuất sắc trong quân đội. Tôi nghĩ có lẽ bản lĩnh của cô ta sẽ rất giỏi.”
Nói xong, Tống Ngọc có chút do dự hỏi: “Cô chắc chắn một mình cô có thể đối phó với cô ta chứ? Không cần tôi giúp đỡ sao?”
Kiều Sở Sở cẩn thận đọc thông tin của Thụy Lạp: “Không cần đâu, địch ở ngoài sáng, ta ở trong tối, tôi chỉ cần đánh lén là được. Chỉ cần gặp nhau sẽ nổ súng luôn, không cần tốn nước bọt làm gì.”
Tống Ngọc: “? Cũng có lý.”
Kiều Sở Sở nói: “Đến lúc đó cô đi theo phía sau tôi là được. Còn nữa, cho tôi số tài khoản của cô, tôi sẽ chuyển tiền cho cô, phiền cô tìm người mua giúp tôi mấy món đồ.”
Tống Ngọc làm việc nhanh gọn dứt khoát, đưa số tài khoản cho cô.
Kiều Sở Sở chuyển thẳng cho cô ấy một triệu tệ.
Tống Ngọc: “? Mua gì mà lại phải tốn tận một triệu thế?”
Kiều Sở Sở nghiêm túc nhờ cô ấy: “Giúp tôi mua mười lăm cây bút máy Montblanc, giá khoảng tầm năm mươi nghìn. Màu sắc thì cứ lấy đen hoặc trắng là được, đừng lặp lại, cũng đừng cầu kỳ quá, tôi tặng cho người khác.”
Tống Ngọc sửng sốt: “Mười lăm cây bút máy? Cô chắc chắn là mười lăm cây sao?”
Kiều Sở Sở xòe tay ra đếm: “Các anh tôi là bảy cái, gia tộc Vi Sinh bốn cái, nhà họ Lâu hai cái, anh Lâm Thần một cái, Doanh Trần một cái.”
Chị Lâm Thanh và chị Dư Xán thì sẽ không mua bút máy nữa, cô đặt mua hai chiếc túi da cá sấu tặng cho hai chị ấy sẽ phù hợp hơn.
Nói đến đây, Kiều Sở Sở gật đầu khẳng định: “Cho nên số lượng mười lăm cây bút là chính xác.”
Dù sao bọn họ cũng đều đã tặng quà cho cô, cô cũng nên tặng quà đáp lễ cho phải phép.
Tống Ngọc ngơ ngác lẩm bẩm: “Trời ơi, đây chính là bất lợi của việc xung quanh có nhiều trai đẹp, tặng quà thôi đã tốn nhiều tiền như vậy rồi.”
Kiều Sở Sở không nghe rõ cô ấy nói gì: “Gì cơ?”
“Không có gì.” Tống Ngọc cười ngượng ngùng, ngập ngừng nói: “Nhưng cho dù một cây bút có giá năm mươi nghìn, thì mười lăm cây bút cũng chỉ có giá bảy trăm năm mươi nghìn mà hôi. Tại sao cô lại chuyển cho tôi tận một triệu?”
Kiều Sở Sở vỗ vai cô: “Tiền thừa cho cô đấy, coi như là trả tiền cho cô vì đã làm việc chăm chỉ. Cô cũng có thể phát cho đàn em của mình, ai giúp cô chạy việc thì cô phát lì xì cho người đó là được, số tiền này thuộc về cô, cô cứ tự mình phân chia sao cho hợp lý.”
Tống Ngọc: “?”
Hào phóng như vậy sao?!
Kiều Sở Sở quay người rời đi, lại Tống Ngọc nắm lấy cổ tay cô.
Cô ngờ vực quay đầu lại.
Hai mắt Tống Ngọc sáng ngời nhìn cô: “Cô Kiều, cô đã cứu mạng tôi, tôi không nhận số tiền này đâu. Chúng ta không cần phải khách sáo làm gì, số tiền còn thừa tôi sẽ chuyển lại cho cô, nhưng tôi vẫn muốn nói với cô một câu, tôi có thể!!”
Kiều Sở Sở: “???”

Bình luận (0)

Để lại bình luận