Chương 303

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 303

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không, Tôi Đến Đây Không Phải Vì Muốn Giết Cô
Lâu Thính Tứ không khỏi bật cười: “Nhìn đi, ngay cả đàn em của tôi cũng giật mình. Xem ra lần này bọn họ cũng không có đất dụng võ rồi, chỉ có thể xem trong âm thầm được thôi.”
Vi Sinh Hoài Lăng nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên máy chiếu, trong đầu nảy ra một ý tưởng.
Nếu như chuyển sang góc nhìn thứ nhất của Thụy Lạp thì sẽ như thế nào?
Cậu điều khiển máy bay không người lái trên mặt đất, điều chỉnh lại góc quay của máy bay không người lái, quay về phía Kiều Sở Sở và phóng to ống kính lên.
Kiều Sở Sở chĩa súng vào Thụy Lạp, trên mặt dính chút máu, nhìn Thụy Lạp bằng ánh mắt hung ác.
Từ góc độ này của máy bay không người lái, Kiều Sở Sở trông giống như đang chĩa súng vào bọn họ vậy.
Bọn họ không khỏi nín thở nhìn cô trên màn hình.
Bầu không khí dần trở nên vi diệu hơn.
Trên màn hình, Thụy Lạp chỉ để lộ ra nửa người, che lấy vai phải, nói với giọng điệu đau đớn: “Kiều Sở?! Sao, sao cô lại, lại ở đây?!”
Kiều Sở Sở liếc nhìn Tống Ngọc ra hiệu.
Tống Ngọc tiến lên lục soát, lấy hết tất cả vũ khí Thụy Lạp mang theo bên người, ngay cả súng bắn tỉa cũng bê đi: “Tất cả vũ khí sát thương chí mạng đều không còn.”
Kiều Sở Sở cảm thấy yên tâm hơn: “Cô tránh xa ra, tôi có một vài lời muốn nói với cô ta.”
Tống Ngọc lùi lại mười bước, chĩa súng vào Thụy Lạp.
Kiều Sở Sở giơ tay lên, chĩa súng vào ấn đường của Thụy Lạp: “Cô có biết tại sao phản diện lại thua không? Rất nhiều lúc là bởi vì phản diện nói quá nhiều, cho kẻ địch có thời gian để thở.”
Cô nở nụ cười ẩn ý, bình tĩnh nói: “Bắn luôn như tôi có thể bớt được rất nhiều rắc rối đúng không. Giờ cô còn gì muốn nói với tôi nữa không?”
Sắc mặt Thụy Lạp tái nhợt, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Người thân của tôi lập tức bảo lãnh cho tôi ra ngoài, đáng ra cô không hề hay biết mới phải!”
“Tôi quả thật không biết.” Kiều Sở Sở cười như không cười: “Nhưng giác quan thứ sáu của tôi nói cho tôi biết, cô sẽ đến giết tôi. Sự thật đã chứng minh, trực giác của tôi đúng.”
“Không, tôi đến đây không phải vì muốn giết cô…” Thụy Lạp cảm thấy cánh tay mình như muốn rơi ra, đau đến mức muốn ngất đi: “Tôi đến để giết anh trai cô.”
Ánh mắt Kiều Sở Sở tối sầm lại, vẻ mặt dịu dàng bỗng chốc trở nên hung ác đáng sợ: “Giết anh trai tôi và giết tôi thì có khác gì nhau?”
Hơi thở của người nhà họ Bùi trong phòng giải trí như thể ngừng lại, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hung ác của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở túm tóc Thụy Lạp, càng nói giọng cô càng kích động hơn: “Đời này tôi vừa đến thế giới này đã gặp được các anh tôi, cha mẹ tôi và cha mẹ nuôi đều đã chết, là các anh tôi đã nuôi tôi khôn lớn. Khi tôi bị sốt, chính anh tôi đã bế tôi đến bệnh viện. Bọn họ đã cố gắng rất nhiều, trải qua vô vàn khó khăn vất vả vì tôi. Cô nói một câu nhẹ bỗng rằng cô đến để giết anh trai tôi, cô cảm thấy tôi có thể không nổi giận được sao?”
Thụy Lạp hét lên đau đớn, bất mãn lao về phía Kiều Sở Sở!
Kiều Sở Sở bắn thẳng một phát nữa vào vai trái của cô ta!
Thụy Lạp hét lên: “A!”
Kiều Sở Sở lại túm tóc cô ta, ép cô ta nhìn mình: “Nếu như chồng cô không chết, vợ chồng cô sẽ chặt tôi thành từng mảnh! Hai người muốn chặt xác tôi, ngoài sự sợ hãi ra, tôi còn cảm thấy tức giận! Nhưng cô muốn giết anh trai tôi, tôi chỉ cảm thấy vô cùng tức giận!”
Thụy Lạp bật khóc, đau đến mức không nói nên lời.
Cô ta cảm thấy mình sắp chết rồi, chỉ có thể chọn những điều quan trọng để nói: “Tôi rất yêu chồng mình…Tôi sẽ không cho phép, có người nào khác…làm tổn thương bất cứ điều gì về anh ấy”.
Kiều Sở Sở bật cười hung dữ: “Cô đang nói nhảm gì vậy? Tình yêu giữa cô và chồng mình là yêu, vậy tình thân giữa tôi và anh trai tôi không phải là yêu chắc?!”
Mọi người đang xem màn hình: “!”
Bùi Uyên hít một hơi lạnh, ánh mắt đột nhiên nổi lên ánh nước, lồng ngực không ngừng phập phồng.
Vẻ mặt Bùi Triệt không chút thay đổi, yết hầu nhấp nhô, nắm đấm không tự chủ mà siết chặt.
Bùi Du Xuyên không dám tin ngậm lấy phần thịt trên ngón trỏ, trong mắt hiện lên cảm xúc khô nóng.
Bùi Phong Lộng sững sờ, vô thức đút tay vào túi, vuốt ve dây chuyền Kiều Sở Sở đưa cho anh ấy khi còn nhỏ.
Bùi Mộc và Bùi Từ lập tức uống hết một cốc nước đầy, khô nóng sờ lên cổ.
Bùi Bất Tiện ôm gối ôm, miệng hơi hé, ngây người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận