Chương 304

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 304

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nóng
Vẻ mặt người nhà Vi Sinh rất vi diệu, ánh mắt liếc qua người nhà họ Bùi, rồi lại nhìn về phía màn hình.
Vi Sinh Văn Trạm nhìn Kiều Sở Sở đang tức giận trong màn hình, hơi bực bội đẩy mắt kính.
Biệt Hạc cụp mắt xoa phật châu, nhìn lướt qua từng người nhà họ Bùi, ánh mắt trở nên âm trầm.
Vi Sinh Lẫm ngơ ngác nhìn Kiều Sở Sở: “Tôi… không biết nên hình dung như thế nào.”
Doanh Trần buồn bực bỏ thêm đá vào ly Whiskey, khàn giọng nói: “Anh không thấy lúc này cô ấy rất quyến rũ sao? Lúc nên đáng yêu thì rất đáng yêu, lúc cần mạnh mẽ thì… rất mạnh mẽ, là kiểu mạnh mẽ không nói nên lời.”
Vi Sinh Lẫm nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Kiều Sở Sở trong hình ảnh, bất giác nói: “Bảo sao trên người tôi hơi nóng, thì ra là cô ấy quyến rũ đến tôi.”
Doanh Trần: “?”
Lâu Thính Tứ dùng tay kéo cà vạt, có hơi khô nóng, ánh mắt liếc qua dâu tây trên bàn.
…Càng nóng hơn.
Vi Sinh Biệt Hạc khàn giọng: “Hoài Lăng có thể đổi góc nhìn khác không? Góc này khiến em cảm thấy đang bị cô ấy dùng súng chỉ vào.”
Vi Sinh Lẫm khúc khích cười: “Một số người lại quên mất em trai mình là người điếc rồi ”
Khóe miệng Vi Sinh Biệt Hạc giật giật nhìn về phía Hoài Lăng, sau đó lại giật mình.
Vi Sinh Hoài Lăng chăm chú nhìn màn hình.
Trong ánh mắt cậu là sự yêu thương không hề che giấu, trong đôi mắt xinh đẹp lấp lánh như sao trời, ánh mắt nhìn không thể dứt ra được.
Ánh mắt Vi Sinh Biệt Hạc ảm đạm, không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng.
Trong hình ảnh, Thụy Lạp quay lưng về phía ống kính, bi thương khóc lớn, vừa tuyệt vọng vừa không cam lòng: “Tình cảm của cô sao có thể so với tình cảm của tôi được? Của cô là anh trai, của tôi là chồng!”
Kiều Sở Sở trào phúng nhếch môi: “Thì sao? Tình thân không cao thượng bằng tình yêu hai người sao? Nhưng tại sao hai người yêu nhau lại cứ để các cô gái trả giá, cô có biết các người đã hủy biết bao nhiêu gia đình, hại biết bao nhiêu tính mạng của những cô gái vô tội rồi không?”
Ánh mắt Thụy Lạp chứa đầy tức giận, hung dữ nói: “Chuyện của bọn họ có người đến xử lý! Tài sản của chồng tôi đều đã bị đóng băng, chắc chắn phải bồi thường tiền, cho nên không đến lượt cô dạy dỗ tôi! Nếu như không phải chồng tôi chết rồi, nói không chừng cô đã bị chồng tôi băm thây! Cô và Hạ Tuyết Thuần đều sẽ chết trong tay chúng tôi! Nếu không phải cô đánh lén tôi, anh của cô cũng đã chết!”
Kiều Sở Sở liếc qua, chú ý đến một máy bay không người lái rất tinh xảo cỡ nhỏ trên mặt đất.
Cô cười lạnh: “Cô còn cần máy bay không người lái điều tra sao? Thật cao cấp nha.”
Mấy người đàn ông trong phòng giải trí đột nhiên khẩn trương, sợ lộ tẩy.
Thụy Lạp không để ý, tuyệt vọng gào khóc: “Anh của cô đã phá hủy bí mật của chồng tôi! Cô đã phá hủy tôi! Một nhà mấy người đã phá hủy hạnh phúc của chúng tôi!”
Kiều Sở Sở không thèm quan tâm đến cô ta, cô cầm lấy súng, nhắm thẳng máy bay không người lái, lạnh lùng bóp cò.
“Đoàng!” một tiếng.
Hình ảnh mất kết nối.
Vi Sinh Hoài Lăng run lên một cái, giống như đạt được một loại cộng hưởng nào đó, đầu ngón tay đều run lên vì sợ.
Cậu nhắm mắt lại, từ từ cúi người, khóe miệng không kiềm chế được mà dần nâng lên tạo thành một đường cong.
Kiều Sở Sở nhặt máy bay không người lái lên đưa cho Tống Ngọc: “Cô giúp tôi điều tra thứ này có truyền video lên đám mây hay không, đừng để lại đầu mối gì.”
Tống Ngọc nhận máy bay không người lái, nhìn về phía Thụy Lạc đã không còn sức lực: “Tôi để người đến xử lý việc còn lại, bây giờ đã quá năm phút, cô ở lại sẽ khiến họ nghi ngờ, đi nhanh đi! Lát nữa tôi đem quà đến đưa cho cô.”
Kiều Sở Sở gật đầu, nhanh chóng quay lại trước phòng giải trí nhà họ Lâu, hít sâu một hơi chỉnh đốn tốt tâm trạng rồi đẩy cửa vào: “Thật xin lỗi đã để mọi người đợi lâu, công việc có hơi phiền phức.”
Kiều Sở Sở vừa bước vào, ánh mắt của những người đàn ông không hẹn mà cùng nhìn về phía cô.
Trong ánh mắt họ lóe lên suy nghĩ gì đó cô không hiểu, cười như không cười gật đầu với cô: “Được.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Sao có cảm giác bầu không khí là lạ vậy?]
Cô từ từ đi vào bên trong, mắt nhìn màn hình, kỳ lạ hỏi: “Sao không có gì, mấy người không xem phim sao?”
“Xem, vừa xem xong.” Hai tay Doanh Trần đặt lên đầu gối, nghiền ngẫm nhìn cô: “Vô cùng đặc sắc.”
Kiều Sở Sở nhẹ nhàng thở ra: “Em còn tưởng rằng đã khiến mọi người không vui nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận