Chương 305

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 305

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trên Mặt Kiều Sở Sở Có Máu
[Làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng mình lộ rồi.]
Vi Sinh Văn Trạm nhướn mày, đóng máy tính lại, đầy hứng thú nói: “Cô sẽ không khiến chúng tôi không vui.”
Kiều Sở Sở trầm tĩnh lại, ngồi xuống sô pha: “Vậy là tốt rồi.”
Sát bên cô có hai người, một người là Bùi Uyên, một người là Bùi Triệt.
Hai người đều dùng tay chống cằm, ánh mắt sáng rực nhìn cô chằm chằm.
Tống Ngọc bước nhanh vào phòng giải trí, trong tay là những hộp bút máy tinh xảo xếp chồng lên nhau, đứng trước mặt Kiều Sở Sở: “Cô Kiều, quà của cô đã đến!”
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng, đứng lên nhận quà: “Đúng rồi, đây là quà đáp lễ tôi tặng mọi người, mỗi người một chiếc bút máy, thật lòng cảm ơn quà mọi người đã tặng tôi hôm nay!”
Nụ cười của Tống Ngọc đột nhiên cứng đờ khi nhìn thấy mặt Kiều Sở Sở!
Máu!
Trên mặt Kiều Sở Sở có máu!
Bên ngoài trời quá tối, đèn cũng ít, nên cô ấy không thấy được trên mặt Kiều Sở Sở có máu!
Dây cung trong đầu Tống Ngọc đột nhiên kéo căng.
Từ từ, cô ấy có thể thấy, vậy không phải mấy người này cũng có thể thấy sao?
Trên mặt Kiều Sở Sở vẫn là nụ cười ngây thơ vô hại, cầm bút máy đưa cho từng người: “Hi vọng mọi người có một năm xuôi gió xuôi nước, cơ thể khỏe mạnh!!”
Bùi Triệt nhận quà, nhíu mày nhìn qua vết máu trên mặt cô.
Vi Sinh Lẫm nheo mắt, vui vẻ nhìn mặt cô.
Vi Sinh Hoài Lăng dứt khoát đưa tay lau đi giọt máu ở khóe mắt cô, nhìn cô liếc mắt đưa tình.
Kiều Sở Sở cho rằng mình bị trêu chọc, không để ý cười.
Bút máy đều phát xong.
Còn mấy cái nữa về nước đưa.
Trong lòng cô vô cùng đắc ý!
[Không ai phát hiện, hoàn hảo qua ải! Ha ha ha!]
Kiều Sở Sở vui vẻ nhìn về phía Tống Ngọc.
Tống Ngọc lại nháy mắt ra hiệu với cô.
Kiều Sở Sở: “?”
Tống Ngọc cúi đầu, sờ mặt một chút, lại gãi đầu một cái.
Kiều Sở Sở: “??”
Lâu Thính Tứ nhẹ nhàng nói: “Tống Ngọc, cô ra ngoài đi.”
Tống Ngọc hơi giật mình, đụng phải vẻ mặt sâu xa của mấy người.
Ánh mắt Lâm Thính Tứ là dịu dàng nhất: “Bây giờ ra ngoài.”
Tống Ngọc im lặng không nói, chậm rãi đi đến cửa, chậm rãi đóng cửa lại, đưa mắt nhìn bên trong.
Kiều Sở Sở đứng giữa phòng, mơ màng nhìn cô ấy.
Tống Ngọc muốn dùng khẩu hình miệng cảnh cáo cô: “Trên mặt cô…”
“Chúng ta mở quà đi.” Bùi Triệt đột nhiên lên tiếng: “Tôi đã không thể chờ nữa rồi.”
Những người khác ồn ào cười phụ họa: “Đúng vậy, không biết hình dạng bút máy sẽ như thế nào.”
Kiều Sở Sở vui vẻ: “Được, vậy cùng nhau mở đi!”
Lâu Thính Tứ cong mắt cười, nhìn về phía cửa: “Tống Ngọc.”
Hơi thở của Tống Ngọc như dừng lại, đột nhiên có hơi nôn nao.
Ý cười không đến đáy mắt Lâu Thính Tứ, anh ta nhìn cô ấy không chớp mắt: “Đóng kỹ cửa lại.”
Kiều Sở Sở nhìn Tống Ngọc đóng cửa lại, nghi ngờ nghiêng đầu.
[Sao mình cứ có cảm giác Tống Ngọc muốn nói gì với mình vậy?]
Lâu Thính Tứ khóa trái cửa, quay đầu cười với cô: “Bút máy của tôi là kiểu gì vậy, tôi rất mong chờ, hay là chúng ta cùng nhau mở ra đi.”
Kiều Sở Sở nhanh chóng bị chuyển sự chú ý: “Được.”
Lâu Thính Tứ cầm hộp quà đi đến trước mặt Kiều Sở Sở, nhìn máu xung quanh mắt cô, từ từ mở hộp quà ra: “Oa, là màu trắng thuần.”
Ngón tay trắng nõn của anh ta vuốt ve chiếc bút, rất có cảm giác văn nhã bại hoại: “Rất hợp với tôi, hoa văn bên trên tôi cũng rất thích.”
Kiều Sở Sở cũng vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Đúng vậy, vốn anh rất nhã nhặn lịch sự, cười lên cũng rất đẹp mắt, màu trắng còn khiến anh dịu dàng hơn.”
Đáy mắt Lâu Thính Tứ xuất hiện ánh sáng u ám, xoa bút: “Tôi… cười lên rất đẹp mắt sao?”
Cô gật nhẹ đầu, không chút keo kiệt giơ ngón tay cái lên: “Cảm giác anh cười lên rất khôn khéo, vừa nhìn đã biết anh chính là lão lớn xã hội đen khẩu Phật tâm xà trong truyện tranh.”
Lâu Thính Tứ liếm môi, sâu xa nheo mắt lại: “Đây là đang khen tôi sao?”
Kiều Sở Sở nghiêm túc gật đầu: “Tôi nói chuyện không khéo lắm, không biết khen người, nhưng anh đúng là đẹp trai, màu trắng thể hiện anh rất sạch sẽ.”
Lâu Thính Tứ cong môi cười một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Có thể nghe cô nói như vậy, tôi thật…”
Vi Sinh Hoài Lăng một cước đạp bay Lâu Thính Tứ!
Lâu Thính Tứ: “?”
Kiều Sở Sở: “???”
Vi Sinh Hoài Lăng đưa hộp quà bằng hai tay đến cho Kiều Sở Sở, vui vẻ vung vẩy: “Mở nó đi mở nó đi!”
Kiều Sở Sở hai tay nhận quà, khóe miệng không ngừng run rẩy: “Có phải cậu vừa đạp bay Lâu Thính Tứ không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận