Chương 306

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 306

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chú
Hoài Lăng nghiêng đầu nhìn cô: “?”
Lâu Thính Tứ nhe răng trợn mắt ngồi dậy từ dưới đất: “Đáng ghét… Eo của tôi…”
Vi Sinh Hoài Lăng nhìn về phía Lâu Thính Tứ, kinh ngạc che miệng: “Chú à, chú không sao đấy chứ?”
Lâu Thính Tứ: “Chú?”
Vẻ mặt Hoài Lăng vô cùng lo lắng: “Có tuổi rồi eo không được tốt đâu, chuyện này cũng không tốt, đàn ông không thể eo không tốt được, hay là bồi bổ chút đi.”
Lâu Thính Tứ: “? Thắt lưng tôi đau là vì cậu đạp eo tôi, không phải eo tôi không được!”
Hoài Lăng chỉ vào tai xua tay.
Nghe không được nha.
Cậu lại cười nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Mở quà của em đi!”
Kiều Sở Sở: “…Được.”
Cô mở hộp quà ra: “Oa, là màu đen trắng.”
Nắp bút màu trắng, thân bút màu đen.
Ánh mắt cấp dưới của Tống Ngọc thật tốt!
Chiếc bút nào cũng đẹp!
Hai mắt Hoài Lăng tỏa sáng, vui vẻ cầm lấy: “Bút máy thật đẹp! Cái này cải tạo qua cũng có thể đâm mù mắt người khác!”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
Vi Sinh Hoài Lăng nhiệt tình ôm lấy cô, vui vẻ khoa tay nói: “Cảm ơn chị! Em rất thích! Em sẽ giữ nó thật cẩn thận!”
Kiều Sở Sở dở khóc dở cười: “Cậu thích như vậy tôi cũng rất vui, nhưng sau này tôi sẽ còn tặng cậu món quà khác, cậu không cần quá trân quý.”
“Món quà đầu tiên không giống.” Hoài Lăng có hơi ngượng ngùng: “Giống như nụ hôn đầu vậy.”
Cậu ôm Kiều Sở Sở, nhắm mắt ghé sát lại gần cô.
Kiều Sở Sở hơi giật mình, cảm thấy không đúng, vừa định đẩy cậu ra…
Vi Sinh Biệt Hạc ôm lấy eo Hoài Lăng, đưa tay ném cậu ra ngoài!
Vi Sinh Hoài Lăng bị móc ngược trên sô pha: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc không thèm ngó ngàng cười lạnh: “Rác rưởi nên ở nơi của rác rưởi.”
Anh ta thuận thế đưa hộp quà cho Kiều Sở Sở: “Không biết vì sao hộp quà của tôi lại không mở được, cô có thể mở giúp tôi không?”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật một cái: “Đương nhiên có thể…”
[Không hiểu vì sao mình cảm thấy chuyện này dường như bắt đầu trở nên kì lạ từ khi Vi Sinh Hoài Lăng xuất hiện.]
Cô rũ mắt mở quà, Vi Sinh Biệt Hạc đột nhiên dùng khăn ướt lau mặt cô.
Kiều Sở Sở kinh ngạc ngẩng đầu.
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn thẳng cô, một tay nhẹ nhàng lau xung quanh mắt cô, giọng nói trầm thấp: “Trên mặt cô hơi bẩn.”
Kiều Sở Sở khẽ giật mình: “Cái gì?”
[Không phải là máu đấy chứ?]
Vi Sinh Biệt Hạc cười khẽ: “Là tro bụi.”
Kiều Sở Sở nhẹ nhàng thở ra, vừa mở hộp quà ra, Vi Sinh Biệt Hạc ở trước mặt cô đã lóe lên!
Kiều Sở Sở: “?”
Là ai đạp anh ta đi rồi?
Vi Sinh Lẫm đẩy Vi Sinh Biệt Hạc sang một bên, thuận tay ném hộp quà cho cô: “Xem của tôi.”
Kiều Sở Sở: “? Mọi người cần phải đạp hoặc đẩy hoặc ném người trước đi vậy sao?”
Vi Sinh Lẫm đút tay vào túi, giọng nói bình thản: “Không cần để ý những chi tiết này, dù sao nó cũng da dày thịt béo.”
“…” Kiều Sở Sở nhíu mày, mở hộp bút máy ra: “Là màu đỏ thẫm.”
Hơn nữa màu đỏ thẫm rất khiêm tốn, chỉ có một chút.
Trong lòng cô cảm thán: [Rất hợp với người có tính cách nóng vội, dám yêu dám hận như Vi Sinh Lẫm!]
Vi Sinh Lẫm cũng rất bất ngờ, cầm bút máy lên cẩn thận quan sát, liếc mắt nhìn cô: “Cô khá giỏi trong việc chọn đồ cho tôi đấy, tôi thích màu đỏ thẫm.”
Kiều Sở Sở: “? À không phải, cái này thật ra…”
“Nhưng hai chúng ta hình như chưa chính thức giới thiệu với nhau.” Vi Sinh Lẫm đưa tay về phía cô: “Tôi tên Vi Sinh Lẫm, là một doanh nhân đầu tư.”
Kiều Sở Sở đưa tay nắm chặt tay anh ta: “…Chào anh, tôi là Kiều Sở Sở, một họa sĩ truyện tranh.”
[Đã ở chung một chỗ lâu như vậy mà giờ mới chính thức giới thiệu, cảm giác thật là lạ.]
[Nhưng mình biết anh ta, Vi Sinh Lẫm, tính tình thất thường, doanh nhân ngu si tứ chi phát triển nhà Vi Sinh, hộp đêm cao cấp nhất Trung Quốc do anh ta mở.]
[Dáng vẻ đẹp trai kiểu du côn nữa chứ!]
Cô như đi vào cõi thần tiên: [Không ngờ bây giờ mình còn có thể quen loại hình nhân vật du côn đẹp trai này, rất ngầu đó.]
Vi Sinh Lẫm hơi nhướng mày.
Anh ta là du côn đẹp trai?
Anh ta cười xấu xa: “Lần này tôi nợ cô một món quà, về nước cùng đi mua sắm nhé? Cô thích gì tôi tặng cô.”
Kiều Sở Sở hơi giật mình, vừa định nói gì đã đột ngột bị ai đó kéo sang một bên!
Cô lảo đảo hai bước, suýt chút nữa lao luôn vào lồng ngực người kia.
Mùi hương lạnh lẽo xông vào mũi, cô rút tay lại theo phản xạ có điều kiện!
[Là mùi hương trên người Vi Sinh Văn Trạm!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận