Chương 308

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 308

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bày Tỏ
Kiều Sở Sở hơi do dự, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc sức tưởng tượng tương lai: “Anh làm việc thật tốt, kiếm thật nhiều tiền, gặp được một người phụ nữ mình thích, yêu đương rồi kết hôn.”
Bùi Bất Tiện nheo mắt, sắc mặt đột ngột trầm xuống: “Anh kết hôn thế nào, không phải em không cho anh kết hôn sao?”
Cô bật cười: “Em đã nói đó là chuyện quá khứ, bây giờ em sẽ không như vậy.”
[Dù sao lúc đó cũng là làm nhiệm vụ mà, mình không làm nhiệm vụ mình sẽ bị điện giật, sẽ bị trừng phạt, sống không bằng chết, cho nên mình chỉ có thể làm như vậy, bây giờ không có nhiệm vụ, đương nhiên mình muốn khôi phục bình thường rồi.]
[Đáng tiếc mình cũng không thể làm rõ với anh ấy.]
Kiều Sở Sở bất lực: “Em đã nói qua nhiều lần, em cải tà quy chính, sau này em sẽ không quấn lấy anh nữa, em không yêu anh.”
Cả người Bùi Bất Tiện run lên, ngơ ngác ngước mắt: “Em nói cái gì?”
Cô thở dài, gằn từng chữ nói: “Em, không, yêu, anh!”
Mặt Bùi Bất Tiện trắng bệch, càng âm trầm hơn, vội vàng truy hỏi: “Vì sao, là vì lúc ấy anh không đáp lại em sao?”
Kiều Sở Sở: “? Vì sao anh lại hỏi như vậy?”
Bùi Bất Tiện tiến lên một bước, nhìn cô không chớp mắt: “Nếu như lúc em muốn hôn anh, anh hôn em, bây giờ có phải em sẽ khác không?”
Cô kinh ngạc mở to mắt: “Sao anh lại muốn hôn em!”
Ánh mắt Bùi Bất Tiện sáng rực: “Vì lúc đó em muốn hôn anh.”
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, cảm thấy đầu ong ong, cô chợt vỗ trán: “Ôi chao mẹ của tôi ơi!”
[Mình quyến rũ anh ấy là vì hệ thống muốn mình làm vậy, hệ thống muốn mình biến anh ấy trở thành một kẻ biến thái!]
[Mặc dù không biết vì sao mình ép anh ấy như vậy sẽ để anh ấy trở thành biến thái, nhưng nhiệm vụ ban bố như thế, mình cũng không thật sự muốn quyến rũ anh ấy!]
Kiều Sở Sở vắt hết trí óc, suy nghĩ lại lý do chính đáng: “Thật ra lúc đầu em chỉ là như chim non, em không hiểu rõ cái gì là yêu, bây giờ em đã hiểu, em đã nhầm tình thân thành tình yêu, anh không thể tiếp tục hiểu lầm được.”
Bùi Bất Tiện lùi lại mấy bước, chìm vào bóng tối, có hơi châm chọc nheo mắt: “Cho nên… tình cảm của em với anh không có chút tình cảm nam nữ nào, anh gặp nguy hiểm, em giúp anh cũng là bảo vệ người nhà?”
Kiều Sở Sở gật đầu như giã tỏi: “Phải!”
Bùi Bất Tiện bỡ ngỡ nhìn cô: “Tình cảm bây giờ của em với anh, là anh tìm được bạn gái em cũng sẽ vui, đúng không?”
Kiều Sở Sở hơi suy nghĩ, nghiêm túc trả lời: “Nếu anh tìm bạn gái, có lẽ em sẽ không có cảm giác gì, dù sao đó cũng là cuộc sống cá nhân của anh, nhưng nếu anh kết hôn, lúc tổ chức hôn lễ em nhất định sẽ cảm động phát khóc!”
“Ồ, cảm động phát khóc vì anh sao.” Bùi Bất Tiện kéo dài giọng, thản nhiên nói: “Thật hâm mộ em, anh không làm được chuyện hào phóng như vậy.”
Kiều Sở Sở cảm thấy lời này có gì đó kì lạ: “Cái gì?”
“Ở triển lãm tranh em bảo vệ anh, đúng không.” Bùi Bất Tiện đi ra từ bóng tối, đứng trước mặt cô: “Lúc ấy em đứng trước mặt anh, dáng vẻ đẩy Thụy Lạp ra của em, bây giờ anh chỉ nhớ lại thôi cũng run cả người.”
Kiều Sở Sở: “? Cả người run rẩy là phản ứng gì vậy?”
Bùi Bất Tiện không trả lời, ánh mắt như móc câu ôm chặt lấy cô: “Trước kia anh từng tưởng tượng cảnh em lấy chồng, phản ứng của anh chính là khổ sở và thống khổ, nhưng khi anh thấy dáng vẻ bảo vệ anh của em, anh không thể chịu đựng được những người đàn ông khác.”
Vẻ mặt Bùi Bất Tiện không chút cảm xúc: “Nếu như tương lai có một ngày em bảo vệ trước mặt người đàn ông khác, cùng anh ta nắm tay, hôn, làm chuyện thân mật hơn, anh sẽ muốn giết anh ta.”
Giọng anh ấy rất nhẹ, nhẹ nhàng như đang nói mơ: “Anh sẽ đưa người đàn ông em yêu xuống địa ngục.”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở dần thay đổi: “? Anh biết suy nghĩ này của anh rất không bình thường không?”
Lòng cô rối loạn: [Là vì mình khiến anh ấy hắc hóa sao? Vì sao lại nói những lời kì quặc thế này?]
Kiều Sở Sở cân nhắc một lúc, thử thăm dò hỏi: “Là vì em khiến anh tổn thương…”
“Không phải vì em.” Giọng Bùi Bất Tiện không chút dao động: “Trước kia anh cảm thấy có một số việc không thể nào vượt qua được, vì chỉ cần tưởng tượng thôi anh sẽ có cảm giác tội lỗi, cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người bên cạnh, cảm thấy anh là cầm thú, là biến thái, là một tên khốn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận