Chương 309

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 309

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đừng Sợ
Anh ấy cúi đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt lóe lên tia sáng kì lạ như một tấm lưới bao trọn lấy Kiều Sở Sở.
Trong giọng nói trầm ổn của anh ấy là sự hưng phấn đang giấu diếm: “Làm người bình thường sẽ mất đi em, làm cầm thú có thể có được em.”
Sắc mặt Kiều Sở Sở dần thay đổi, sợ hãi mở to mắt: [Không thể nào…]
Bùi Bất Tiện đưa tay lên, dịu dàng nâng khuôn mặt cô lên: “Tin xấu là anh không có cách nào làm một người bình thường, tin tốt là, anh có thể tùy ý làm cầm thú.”
Anh ấy nhẹ nhàng hít một hơi, kiềm chế sự hưng phấn trong giọng nói: “Cho nên sau này em đừng nói những lời như ủng hộ anh kết hôn, anh nghe xong sẽ tức giận.”
Sắc mặt Kiều Sở Sở hoàn toàn thay đổi, một tay đẩy anh ấy ra!
Bùi Bất Tiện giữ gáy cô lại, trở tay ôm cô vào lòng!
Cô lại lần nữa đẩy anh ấy ra chạy trối chết!
Bùi Bất Tiện nắm chặt lấy tay cô, còn muốn kéo cô vào trong lòng, sốt ruột nói: “Chạy cái gì?”
Cô không nói nhiều, muốn ném anh qua vai để đi ra ngoài!
Bùi Bất Tiện lại phản ứng rất nhanh, trở tay kiềm cô lại, ôm lấy eo cô, đẩy mạnh cô đến góc tường!
Lưng cô đụng vào vách tường, đầu lại không đau chút nào.
Vì Bùi Bất Tiện dùng tay che gáy cô lại.
Cô muốn đẩy anh ấy ra, nhưng sức của Bùi Bất Tiện rất lớn, anh ấy ôm chặt lấy cô: “Đừng sợ!”
Anh ấy cúi đầu vùi vào cổ cô, cánh tay siết chặt: “Đừng sợ! Lúc đầu anh cũng sợ, nhưng bây giờ anh không sợ Sở Sở! Anh không sợ!”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt vô cùng sợ hãi: “Anh đang ám chỉ gì với em sao?”
Bùi Bất Tiện nhìn cô, nhìn cô không chớp mắt.
Kiều Sở Sở không dám nhìn vẻ mặt anh ấy, chần chừ lên tiếng: “Không phải anh…”
[Thích em rồi đấy chứ?]
Hô hấp Bùi Bất Tiện như dừng lại, nâng mặt cô lên, giọng điệu trầm ổn lại hung ác: “Sở Sở, em đừng trốn tránh anh, em nhìn anh hỏi, chỉ cần em nhìn anh, em hỏi gì anh đều nói cho em!”
Kiều Sở Sở bài xích quay đầu sang chỗ khác: “Em không muốn!”
Tay anh ấy giữ lấy mặt cô, muốn cô đối diện với mình: “Ngoan, nghe lời, em đừng sợ, không sao, thật sự không sao!”
Kiều Sở Sở vô cùng mâu thuẫn, dùng sức đẩy anh ấy ra: “Em không! Anh đừng đụng vào em!!!”
Mắt Bùi Bất Tiện dần đỏ lên, mạnh mẽ giữ lấy cằm cô: “Nhìn anh đi, em nhìn anh đi! Anh sẽ nói cho em!”
Kiều Sở Sở cúi đầu, nghiến chặt răng, người cũng run lên: “Đừng ép em!”
[Cho dù đáp án là gì mình đều không muốn nghe, mình có cảm giác không ổn!]
Bùi Bất Tiện run lên, mũi chua xót: “Em chán ghét anh như vậy sao?”
Anh ấy như sắp sụp đổ, chóp mũi đỏ bừng, nước mắt lăn xuống, hối hận nâng mặt cô lên: “Sở Sở, anh xin em, em đừng không nhìn anh, anh nói thật lòng với em, xin em, em nhìn anh đi có được không?”
Kiều Sở Sở nhíu chặt mày, do dự mãi, ngước mắt lên nhìn anh ấy, vẻ mặt vô cùng run sợ.
Bùi Bất Tiện nghiêm túc nhìn vào mắt cô: “Anh yêu em.”
Kiều Sở Sở: “???”
Nước mắt Bùi Bất Tiện tràn mi: “Là tình cảm người nhà.”
Cơ thể đang lạnh như băng của Kiều Sở Sở ấm lại, suýt chút nữa ngất xỉu: “Con mẹ nó! Anh nhất định phải vừa nói vừa ngừng như vậy sao? Em suýt chút nữa bị anh dọa chết rồi!”
Bùi Bất Tiện thả lỏng, ôm cô vào lòng, cúi người vùi đầu vào cổ cô như thú nhỏ: “Là do em không cho anh nói, anh chỉ muốn nói với em là, sau này anh không kết hôn, em cũng đừng nói lời như vậy nữa.”
Thân thể căng cứng Kiều Sở Sở căng cứng dần thả lỏng, có hơi tức giận: “Vậy anh nói thẳng là được rồi, quanh co lòng vòng, em còn tưởng rằng anh muốn tỏ tình với em nữa!”
[Làm mình sợ muốn chết, đồ biến thái này nói chuyện mập mờ không rõ ràng chút nào, ngày trước anh ấy có làm vậy đâu, xem ra bệnh tình ngày càng nghiêm trọng.]
Bùi Bất Tiện làm như không nghe thấy, rầu rĩ dựa vào bả vai cô, nhẹ nhàng hôn xuống áo khoác cô: “Sao có thể chứ?”
Vì cách quần áo nên anh ấy không chút kiêng dè, lại cẩn thận từng chút một hôn lên bả vai cô cách một lớp quần áo: “Anh… biết tình cảm của anh là thế nào.”
Anh ấy ỷ lại ôm cô: “Xin lỗi Sở Sở, trước đó đã đối xử với em như vậy.”
Kiều Sở Sở giật mình: “Đó là do em sai…”
“Không phải lỗi của em.” Bùi Bất Tiện lại hôn lên bả vai cô, buồn buồn nói: “Là lỗi của anh, thật xin lỗi, anh rất xin lỗi, xin em đừng giận anh, cảm ơn hôm nay em đã giúp anh ngăn Thụy Lạp, cảm ơn em.”
Dọa chết…

Bình luận (0)

Để lại bình luận