Chương 310

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 310

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Ghét
Nếu anh ấy thật sự nói ra miệng, Kiều Sở Sở sẽ không quan tâm đến anh nữa…
Dọa chết anh ấy rồi…
Bùi Bất Tiện ôm Kiều Sở Sở thật chặt, nghĩ mà lại hối hận.
Trước kia là anh ấy không biết gì, không nắm được trọng điểm, không biết Kiều Sở Sở là bị hệ thống ép buộc.
Thậm chí sau khi biết cô bị hệ thống chèn ép mà vẫn oán trách cô.
Anh ấy nên oán trách chính hệ thống.
Quan trọng nhất là, anh ấy không thể nào hiểu được bản thân mình trong cốt truyện gốc.
Anh ấy không thể nào hiểu được vì sao sau khi Kiều Sở Sở chết anh ấy lại đi tìm Hạ Tuyết Thuần.
Anh ấy ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Kiều Sở Sở: “Anh quen có em ở bên cạnh, quen với việc anh làm chuyện gì đều chia sẻ với em, anh chỉ muốn em ở trong cuộc sống của anh, anh không muốn để những người khác tham gia vào cuộc sống của chúng ta, anh không muốn thay đổi, cũng không nguyện ý thay đổi, cũng chưa từng có dự định sẽ thay đổi, cho nên nếu em chết, anh tuyệt đối không sống tạm bợ.”
Hai mắt Kiều Sở Sở kinh ngạc mở to.
Bùi Bất Tiện ghé lại gần sát cổ cô, vừa nặng nề vừa chân thành nói: “Anh tình nguyện vứt hết tất cả để cùng xuống địa ngục với em.”
Ánh mắt cô nóng luôn, cuối cùng cũng đưa tay ra ôm lấy anh ấy: “Đừng nói như vậy, chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Bùi Bất Tiện siết chặt tay, nhắm mắt lại, nước mắt sợ hãi lăn xuống khuôn mặt: “Anh yêu em, anh thật sự rất yêu em.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “…Mặc dù biết anh đang nói đến tình thân nhưng sau này đừng nói như vậy, nghe rất kì lạ.”
“Không, em cũng biết tinh thần anh không bình thường, em không thể nhường anh một chút sao?” Bùi Bất Tiện như đứa nhỏ ôm chặt lấy cô, tức giận nói: “Anh muốn nói như vậy.”
Kiều Sở Sở ghét bỏ ra mặt: “Thôi được, lần sau đừng nói nữa, lần này thôi.”
Bùi Bất Tiện không trả lời.
Bùi Mộc và Bùi Từ lặng yên không tiếng động đứng đó cách xa, trầm mặc nhìn qua.
Bùi Bất Tiện tựa lên vai Kiều Sở Sở, liếc mắt chú ý đến hai người họ, ngước mắt nhìn về phía họ.
Ánh sáng trên hành lang rất sáng.
Nhưng vẻ mặt Bùi Mộc và Bùi Từ lại đen đến đáng sợ.
Đôi mắt Bùi Bất Tiện ảm đạm, ánh mắt dần trở nên âm trầm, chậm rãi siết chặt tay, giống một con sói đang che chở con mồi.
Ánh mắt Bùi Mộc và Bùi Từ bắn ra lửa giận, cắn răng nhìn anh ấy.
Đôi mắt Bùi Bất Tiện u ám, làm như khiêu khích dán mặt lên bả vai Kiều Sở Sở, thuận thế khẽ hôn lên một cái.
Bùi Từ nhanh chóng xông lên đấm anh ấy một cú thật mạnh, bóp lấy cổ anh ấy đè lên vách tường!
Kiều Sở Sở bất ngờ: “Anh năm?”
Bùi Từ không nhìn cô: “Mang Kiều Sở Sở đi!”
Bùi Mộc nâng Kiều Sở Sở lên rời đi!
Kiều Sở Sở ngạc nhiên, vùng vẫy trên vai Bùi Mộc: “Anh năm! Em và anh bảy là ôm hữu nghị! Ôm tình thân! Anh ấy có bệnh, anh không thể tính toán với anh ấy được, anh năm!”
Bùi Từ nhìn Kiều Sở Sở bị Bùi Mộc khiêng về phòng, siết chặt cổ áo Bùi Bất Tiện, tức giận đến mức môi cũng run: “Em có ý gì?”
Bùi Bất Tiện dựa trên tường, cũng không tức giận, nghiền ngẫm nhìn anh ấy: “Sao vậy, ghen ghét với em à?”
Vẻ mặt Bùi Từ trầm xuống: “Anh ghen ghét cái rắm! Con mẹ nó, anh cảm thấy em điên rồi!”
Bùi Bất Tiện cười dữ tợn: “Em điên rồi? Em rất tỉnh táo mới đúng!”
Anh ấy nói có sách mách có chứng: “Kiều Sở Sở là vì bảo vệ em nên mới đi tìm Thụy Lạc, em ấy làm tất cả là vì em, bây giờ rõ ràng là thời gian của em, em nên cảm ơn riêng em ấy mới phải, kết quả một đám người vây lấy em ấy, em một mình gọi em ấy ra thì sao?”
“Co mẹ nó, em đừng có tự dát vàng bản thân nữa! Em ấy vì mỗi người chúng ta đều gặp nguy hiểm nên mới đi!” Bùi Từ cao giọng, nắm lấy cổ áo anh ấy quát lớn: “Đây không phải là lý do để em vượt quá giới hạn!”
Bùi Bất Tiện không chịu yếu thế mà hét ngược lại: “Chắc chắn phải có một người dẫn đầu vượt quá giới hạn, vì sao không thể là em?”
Bùi Từ: “?”
Vẻ mặt Bùi Bất Tiện không có quá nhiều cảm xúc, ánh mắt lại hiện rõ sự điên cuồng: “Vừa rồi em ấy nói với em, em ấy có thể chúc em hạnh phúc, có thể nhìn em lấy vợ sinh con, chuyện này khiến em cảm thấy sợ hãi, em không muốn được em ấy chúc phúc, em cũng không muốn chúc phúc cho em ấy, em muốn dây dưa với em ấy cả một đời! Không rõ ràng cả một đời!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận