Chương 312

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 312

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thẩm Vấn
Kiều Sở Sở cười khẽ: “Ngài Văn Trạm, anh có biết thứ vừa rồi là gì không?”
Vi Sinh Văn Trạm đi từ trong đám người ra, ánh mắt tĩnh mịch: “Tôi không biết.”
Kiều Sở Sở nheo mắt lại, cũng không tin: “Thật sao?”
“Thật.” Vi Sinh Văn Trạm cúi người về phía cô, khóe miệng xấu xa hơi nâng lên, ánh mắt mang theo sự xâm lược nhìn cô: “Cô Kiều thật hung dữ, từ nhỏ đến lớn chưa từng có người nào nói chuyện với tôi như vậy đâu.”
Kiều Sở Sở đè cơn tức của mình xuống: “Tôi cảm giác bị người theo dõi, tức giận cũng là chuyện rất bình thường mà?”
“Đương nhiên là bình thường, đây là tự do của cô.” Vi Sinh Văn Trạm đứng thẳng người, nghiêng đầu cười: “Chẳng qua tôi cảm thấy dáng vẻ tức giận của cô rất đặc biệt, cho nên mới nói riêng như vậy thôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Văn Trạm giơ tay lên, thành thạo điêu luyện cười với cô: “Muốn soát người sao? Trên người tôi ngoài chiếc bút máy cô cho, không còn gì cả.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Đáng ghét, cảm giác như bị anh ta xem thường vậy!]
[Nhưng mình cảm thấy anh ta chắc sẽ không điều khiển những thứ này.]
Cô bực bội: “Anh về đi.”
Vi Sinh Văn Trạm ưu nhã gật đầu: “Cảm ơn thẩm phán lớn nhân.”
Anh ta đi lướt qua cô, ánh mắt vẫn nhìn về phía cô, vững vàng đi ra phía sau cô.
Kiều Sở Sở tò mò: “Vì sao anh không quay về?”
“Tôi muốn xem ai là hung thủ, thẩm phán lớn nhân.” Vi Sinh Văn Trạm lịch sự gật đầu với cô, giọng còn rất khiêm tốn: “Thuận tiện giúp cô phân tích.”
Những người ở phía đối diện trầm mặt, cắn chặt răng.
Tên phản đồ lập trường không kiên định này!
Kiều Sở Sở nhíu mày, lại nhìn về phía đối diện.
[Mặc dù máy bay không người lái rơi ở chỗ gần Vi Sinh Hoài Lăng nhất, nhưng mình có cảm giác mấy người này không ai là không liên quan.]
Cô nhìn về phía Bùi Uyên: “Anh cả, anh biết đây là gì không?”
Mặt Bùi Uyên cứng đờ: “Không biết.”
Đôi mắt sắc bén của Kiều Sở Sở hơi nheo lại: “Anh cả, em có thể nhìn ra được khi nào anh nói dối đấy!”
[Anh cả chỉ cần nói dối mình là tai sẽ đỏ! Mình chỉ cần nhìn tai anh ấy là được!]
Nét mặt mọi người thay đổi, ai nấy đều liếc qua tai Bùi Uyên.
Bùi Uyên không nhịn được mà bật cười: “Anh thật sự không biết.”
Anh cũng giơ tay lên: “Em muốn đến lục soát thử không?”
Kiều Sở Sở quyết đoán tiến lên sờ túi anh ấy.
[Để xem có điều khiển từ xa không!]
Bùi Uyên để mặc cô sờ, cảm giác tay cô lướt qua eo anh, đôi mắt đen nhánh càng sâu hơn.
Kiều Sở Sở lấy điện thoại Bùi Uyên ra: “Em có thể xem không?”
Bùi Uyên gật đầu: “Tùy em, mật khẩu là sinh nhật em.”
Cô không nói thêm gì mở điện thoại di động anh ra, mở lịch sử tiêu thụ pin.
Không có ứng dụng kỳ quái nào.
Vi Sinh Hoài Lăng thấy vậy thì hít sâu một hơi!
Kiều Sở Sở lại còn nhìn lịch sử sử dụng ứng dụng sao?
Vậy cậu sẽ lộ mất!
Trong điện thoại cậu có lịch sử sử dụng ứng dụng! Bây giờ xóa cũng không kịp!
Cô cất điện thoại di động lại: “Anh về đi.”
Bùi Uyên nhướng mày, cúi người đùa cô: “Thẩm phán lớn nhân, anh rửa sạch oan khuất rồi sao?”
Kiều Sở Sở nén giận nhét điện thoại vào tay anh: “Ừm.”
“Cảm ơn, không hổ là thẩm phán lớn nhân, ánh mắt rất tinh tường.” Bùi Uyên đi đến đứng bên cạnh Vi Sinh Văn Trạm, vẫn rất vui vẻ.
Lông mày Kiều Sở Sở sắp xoắn vào với nhau: “Rốt cuộc cái máy bay không người lái này là của ai?”
Lúc cô đi ra đã thấy máy bay không người lái ở dưới đất.
Giống như rơi từ trên người Vi Sinh Hoài Lăng xuống vậy.
Cô cũng không quá chắc.
Vi Sinh Văn Trạm cười khẽ một tiếng: “Kiều Sở Sở, không bằng cô sờ tay họ một chút, lòng bàn tay ai có nhiều mồ hôi nhất, có lẽ là của người đó.”
Anh ta thuận thế nhướng mày với Vi Sinh Hoài Lăng: “Hơn nữa không chừng người kia không phải vi phạm lần đầu, nói không chừng người đó luôn dùng máy bay không người lái để nhìn lén cô đấy.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “!”
Cậu hung dữ trừng mắt nhìn về phía Văn Trạm!
Kiều Sở Sở cảm thấy khá có lý.
[Cũng đúng, bọn họ không nói, mình hỏi từng người đến khi nào mới xong? Lãng phí thời gian.]
Cô lập tức cầm lấy tay Bùi Triệt.
Bùi Triệt không ngờ rằng người đầu tiên lại là mình, thuận thế xoa nắn tay cô, trầm giọng hỏi: “Anh ướt sao?”
Kiều Sở Sở: “… Không có.”
[Hơn nữa chuyện này thật lạ.]
Bùi Triệt nhẹ nhàng nói: “Vậy anh an toàn sao?”
Kiều Sở Sở rầu rĩ gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận