Chương 315

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 315

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nào Có Không Tiện
Bùi Phong Lộng cười vui vẻ, có chút hứng thú nhìn về phía Hoài Lăng: “Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta đưa cậu ta đi thôi.”
Bọn họ đều nhịp nhàng nhìn về phía Kiều Sở Sở, môi cũng từ từ nâng lên.
Kiều Sở Sở đột nhiên thấy hơi rùng mình: “Mấy người muốn làm gì?”
Bùi Phong Lộng đi qua cô, nắm lấy tay Hoài Lăng: “Sở Sở, chuyện này em đừng quản, tụi anh sẽ an ủi cậu ấy thật tốt.”
Mặt Vi Sinh Hoài Lăng trầm xuống, trở tay muốn tấn công!
Vi Sinh Lẫm đi đến trước mặt cậu, trên mặt là nụ cười đùa cợt, ra dấu tay: “Đừng nhúc nhích Hoài Lăng, em đáng thương như vậy, cũng không có mệnh đánh đấm đâu.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “!”
Bùi Mộc cười hung ác: “Đúng vậy em trai Hoài Lăng, em biết giới giải trí không? Đã xem minh tinh mất hình tượng bao giờ chưa? Hậu quả khi bị hỏng hình tượng không quá tốt đâu nha.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Cậu nhẫn nhịn nhíu mày, vẻ mặt tức giận, lại quay đầu tội nghiệp nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Mau cứu cậu.
Thật đáng sợ.
Kiều Sở Sở ra hiệu Hoài Lăng yên tâm, dùng ngôn ngữ tay ra dấu: “Họ nói rất đúng, họ là nam, họ càng hiểu cậu hơn, tôi không quá thích hợp, dù sao chúng ta cũng khác giới tính, có nhiều thứ tôi không tiện an ủi.”
Sắc mặt Hoài Lăng thay đổi, lắc đầu với cô!
Nào có không tiện!
Rõ ràng là rất tiện!
Mời cứ thuận tiện thoải mái với cậu!
Bùi Du Xuyên lập tức xoay đầu cậu về: “Đừng quay đầu, nhìn về phía trước, cuộc sống là phải nhìn về phía trước mới có ý nghĩa.”
Bùi Phong Lộng lời lẽ chính nghĩa nói: “Đúng vậy, chúng ta phải cùng nhau chạy về hoàng hôn nhiệt huyết!”
Kiều Sở Sở: “? Nhưng bây giờ là đêm mà.”
Bùi Từ hừ một tiếng: “Kiều Sở Sở em đừng nói nữa, em không hiểu được sự đau đớn của Vi Sinh Hoài Lăng, sự đau đớn của cậu ấy giấu sâu trong lòng, dùng lời cũng không nói được.”
Kiều Sở Sở: “Vốn dĩ cậu ấy cũng có nói được đâu, cậu ấy là người câm điếc mà.”
Bùi Từ: “? Em phụ trách nói móc sao?”
Kiều Sở Sở: “…”
Doanh Trần khẽ cười với cô: “Bây giờ nhắm mắt lại, dùng nội tâm của em cảm nhận sự đau đớn của Vi Sinh Hoài Lăng đi.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Đây là cách cảm nhận của người không nói nên lời sao.]
Nhưng cô vẫn nhắm chặt hai mắt: “Đầu tiên phải nói trước, tôi là người khá chậm chạp trong vấn đề cảm xúc, cảm giác mấy người nói tôi không thể nào cảm nhận được, dù sao mọi người cũng không phải vé số cào mà còn muốn tôi đoán trong lòng mọi người nghĩ gì, tôi đề nghị có gì nói thẳng, kìm nén cũng rất dễ bị viêm tuyến sữa đấy.”
Không ai trả lời.
Kiều Sở Sở mở mắt: “Hả?”
Hành lang đã không còn ai.
?
Người đâu?

Sáng sớm hôm sau, trên máy bay về nước, Kiều Sở Sở liên tục nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Mắt Vi Sinh Hoài Lăng sưng đỏ.
Khóe miệng cũng xanh.
Giống như bị ai đó đánh, hơn nữa còn đánh không nhẹ.
Kiều Sở Sở vỗ vai cậu: “Hoài Lăng, cậu bị đánh sao?”
Những người khác im lặng nhìn về phía Hoài Lăng bằng ánh mắt cảnh cáo.
Vi Sinh Hoài Lăng u ám trừng mắt về phía bọn họ, không phục nghiến răng.
Nhưng cậu lại cười với Kiều Sở Sở: “Chị không cần để ý, chị, đây là chuyện của em, là em không đủ mạnh, đợi ngày em thật sự mạnh cũng là lúc em nghiền nát tất cả mọi người!”
Kiều Sở Sở: “?”
[Nghe không hiểu, nhưng cũng có thể đây chính là hoàng hôn nhiệt huyết đi.]
Cô lại nghi ngờ nhìn về phía Doanh Trần: “Anh không về nước M sao?”
Doanh Trần nhìn màn hình, lười nhác ngẩng đầu: “Bên cạnh anh có gián điệp, ngày nào chưa diệt trừ được gián điệp thì ngày đó anh chưa về nước.”
Cho nên anh ta muốn đợi.
Đợi đến ngày xuất hiện kịch bản của mình.
Anh ta lười biếng nâng cằm lên: “Ba trăm triệu anh thuê em vĩnh viễn có hiệu lực, hi vọng em có thể giúp anh bắt được gián điệp, anh chính thức ủy quyền bảo vệ giác quan thứ sáu và ba trăm triệu cộng thêm tiền thưởng của anh cho em.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô nhận được một tin nhắn đến từ Lâm Thanh.
“Sở Sở! Chuyến bay em hạ cánh Trung Quốc là bảy giờ tối, em có muốn đến hộp đêm chơi một chút không? Chị gọi mấy người mẫu đẹp trai mới ký hợp đồng đến chơi với chúng ta!”
Kiều Sở Sở hơi giật mình trả lời: “Người mẫu thì thôi đi, cùng các chị chơi vẫn được.”
Lâm Thanh: “? Em ăn mấy nhân vật lớn phản diện không chán sao? Chẳng lẽ không muốn ăn mấy siêu mẫu để làm sạch miệng sao? Bọn họ đều rất nghe lời đó!”
Kiều Sở Sở: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận