Chương 316

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 316

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hộp Đêm
Lâm Thanh: “Nhưng không sao hết! Em chơi hay không cũng không sao, đừng nói cho mấy anh trai của em là được, cũng đừng nghĩ đến chuyện này ở trong lòng! Phải giữ cảm giác thần bí!”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật một cái: […Không cho mình nghĩ ở trong lòng là cái quỷ gì?]
Những người khác đột nhiên nhìn về phía cô.
Bùi Triệt nheo mắt lại: “Sau khi máy bay hạ cánh em có việc sao?”
Kiều Sở Sở hơi giật mình, gật nhẹ đầu: “Đúng, đến hộp đêm với chị Lâm Thanh và chị Dư Xán.”
Lời vừa dứt, bầu không khí trong máy bay lập tức chìm xuống.
Vi Sinh Biệt Hạc nhíu mày, không yên tâm nói: “Kiều Sở Sở, chị tôi chơi rất thoáng, cô cũng không thể học cái xấu của chị ấy được.”
Kiều Sở Sở có hơi xấu hổ: “Ồ, tôi chắc chắn không thể giống chị Dư Xán được.”
[Chị Dư Xán ở phương diện này là vạn người mê, vừa ngồi xuống đã có một đoàn đội tín đồ cầu xin tình yêu của chị ấy, giống như nữ chính tiểu thuyết sắc vạn người mê vậy, quyến rũ thế sao mình so nổi.]
Bùi Du Xuyên chống tay dưới cằm, một tay khác gõ gõ mặt bàn, dặn dò: “Sau khi Lâm Thanh hủy hôn cũng chơi rất thoáng, em cũng không thể học cậu ta được, nghe chưa?”
Tính bướng bỉnh của Kiều Sở Sở lại nổi lên: “Nếu như em không nghe thì sao?”
Bùi Du Xuyên cười lạnh, giọng điệu dần âm trầm: “Vậy anh sẽ mang em…”
Kiều Sở Sở: “? Mang em cái gì?”
Bùi Du Xuyên cười một tiếng thâm thúy, răng nanh nhọn hơi lộ ra, có chút gian xảo: “Bí mật.”
Kiều Sở Sở: “? Em nói này các anh có thể thả lỏng em một chút không, em đã trưởng thành rồi.”
Người nhà họ Bùi trăm miệng một lời: “Đời này cũng không thể thả lỏng, khuyên em nên dẹp suy nghĩ đấy đi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Sau khi xuống máy bay, Kiều Sở Sở bị từng người kéo đi nói chuyện riêng.
Tất cả mọi người đều cần tăng ca, không thể nào đi cùng với cô, cho nên đều không yên tâm nói riêng với cô vài câu, dặn đi dặn lại, còn nói lúc nào cũng phải nhận video mới thả cô đi.
Mặt Kiều Sở Sở đen lại.
Các anh cô cô còn có thể hiểu được.
Nhà Vi Sinh ồn ào cái gì chứ, cũng đến nói với cô nhiều lần.
Thậm chí Doanh Trần và Lâu Thính Tứ cũng dặn cô, không cho cô học hai chị gái.
Kiều Sở Sở xuống xe, đeo túi xách cá sấu cô dặn Tiểu Tạ mua vào hộp đêm cao cấp nhất Lan thành, đi đến tầng hai hộp đêm, ở đây đều là phòng VIP.
Cô có hơi mất tự nhiên đi qua hành lang, gửi tin nhắn cho Lâm Thanh: “Em đến rồi.”
Có mấy cậu ấm nhà giàu say khướt dựa vào tường ngoài hành lang, thấy cô thì hai mắt sáng lên: “Oa, chị gái nhỏ thật xinh đẹp, có thể trao đổi Wechat không?”
Kiều Sở Sở ngoảnh mặt làm ngơ, nghiêng người rời đi.
Cậu ấm kia giữ lấy bả vai cô: “Chờ chút mà. Làm gì mà lạnh nhạt vậy?”
Kiều Sở Sở một tay ném anh ta qua vai!
Cậu ấm kia không kịp chuẩn bị, bị quẳng thẳng xuống đất, đau đến mức lăn lộn mấy vòng: “Ai ui, con mẹ nó!”
Cô nghiêm mặt, đứng nhìn anh ta từ trên cao xuống: “Người có thể xuất hiện ở tầng hai đều không phú thì quý, gia cảnh của chúng ta tám lạng nửa cân, anh đừng có quấy rối tôi!”
Người kia trừng mắt nhìn cô muốn rách cả mí, đứng dậy muốn đánh cô: “Đồ điếm này!”
Lâm Thanh: “Sở Sở!”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu.
Lâm Thanh lập tức chạy đến trước mặt cô, trên người có mùi rượu, ánh mắt nhìn về phía cậu ấm trên đất, ý cười đột nhiên lạnh xuống: “Sao vậy? Người này gây chuyện với em?”
Sắc mặt cậu ấm kia lập tức thay đổi: “Hả? Chị Lâm Thanh?”
Lâm Thanh nheo mắt lại, mỉa mai nhìn anh ta: “Anh làm gì em gái tôi rồi?”
“Không không không, không có!” Cậu ấm kia hoảng sợ, lạy Kiều Sở Sở một cái: “Thật xin lỗi chị, em sai rồi, em lập tức cút!”
Anh ta và bạn liếc mắt nhìn nhau, lòng bàn chân như bôi dầu, lập tức chuồn đi.
Lâm Thanh lặng lẽo nhìn bóng lưng chạy trối chết của người đàn ông kia, không thèm quan tâm: “Em không thường đến những nơi như thế này nên họ không biết em, em đừng giận, bọn họ hay như vậy, uống chút rượu vào hận không thể bay lên trời.”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Không có tức giận, dù sao em cũng đánh anh ta, người đau là anh ta, không phải em.”
Lâm Thanh hơi giật mình, cười nhéo mặt cô: “Biết em lợi hại rồi, vậy chúng ta đi thôi, chị và chị Dư Xán đã để lại cho em mấy người mẫu nam rồi!”
Kiều Sở Sở mở to mắt, bắt đầu sợ hãi: “Em không cần người mẫu nam, em nói chuyện phiếm với các chị là được rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận