Chương 318

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 318

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Biết Xấu Hổ
Hạ Tuyết Thuần đứng trước cửa hộp đêm, vừa thấy anh ta đã vui vẻ chạy đến: “Thẩm Chước Ngôn!”
Thẩm Chước Ngôn đưa tay ra hiệu cô ta đừng tiếp tục đến gần, duy trì với cô ta một khoảng cách xa: “Cô Hạ, trước đó tôi đã nói với cha cô, tiền thuê nhà tôi sẽ trả khi có lương, nếu cô muốn thu luôn, bây giờ tôi không có.”
Hạ Tuyết Thuần sững người, thoải mái cười nói: “Tôi không phải tìm anh vì tiền thuê nhà, tôi tới vì có đồ muốn cho anh xem.”
Cô ta nghiêng người để lộ chiếc Mercedes-Benz bên cạnh: “Anh nhìn đi, đây là xe của tôi, tôi có xe rồi.”
Thẩm Chước Ngôn nhíu mày: “Cô mua?”
“Anh Long Vân Thiên mua cho tôi.” Giọng Hạ Tuyết Vân nũng nịu quyến rũ: “Anh ấy nghe nói anh Long Vân Tiêu đưa tôi đến nước F, rất tức giận, nhất định muốn mua cho tôi một chiếc xe mới vui hơn, vậy nên tôi đã có một chiếc Mercedes-Benz!”
Hạ Tuyết Thuần khoe khoang chỉ chỉ vào dây đỏ đang buộc trên xe mới: “Sao, đẹp không?”
Thẩm Chước Ngôn nheo mắt, nhìn những đường nét mượt mà của chiếc xe, trong mắt dần hiện lên sự đùa cợt: “Cô Hạ, cô có biết đây là tài sản chung giữa vợ chồng, vợ Long Vân Thiên có quyền lấy lại không?”
Hạ Tuyết Thuần nghe không hiểu: “Vì sao chị dâu lại muốn lấy lại? Chị dâu cũng đâu có biết.”
Thẩm Chước Ngôn chế giễu nhếch miệng: “Không có gì.”
Anh ta xoay người rời đi: “Tôi đi làm việc.”
“Khoan khoan khoan khoan, anh giải thích rõ cho tôi.” Hạ Tuyết Thuần chắn trước mặt anh ta, trên mặt đã không còn ý cười: “Anh cho rằng tôi là người thứ ba sao?”
Thẩm Chước Ngôn liếc nhìn cô ta, giọng điệu bình tĩnh khó nén được sự mỉa mai: “Anh cả Long và anh hai Long trong miệng cô đều kết hôn, cũng đã có con, hai người họ mua xe, mua quần áo, mua túi cho cô, đưa cô ra nước ngoài, ý định là gì có ai mà không hiểu chứ?”
Anh ta càng nghĩ càng cảm thấy buồn nôn, giọng không khỏi chế nhạo: “Chúc mừng cô bám được vào người giàu có, nhưng những chuyện này sau không cần nói với tôi.”
Hạ Tuyết Thuần đột nhiên vung tay về phía anh ta: “Bốp!”
Thẩm Chước Ngôn không kịp chuẩn bị, trên mặt nhanh chóng cảm thấy nóng rát.
Anh ta tức giận nói: “Cô làm gì vậy?”
Hạ Tuyết Thuần bị anh ta dọa cho run lên một cái, mắt đầy nước phản bác: “Anh sỉ nhục tôi! Tôi và họ chỉ là tình cảm anh em mà thôi! Chúng tôi đến nước F ở trong phòng tổng thống, anh hai vô cùng lịch sự, biết điểm dừng, sẽ không vượt giới hạn, giữa chúng tôi chưa từng xảy ra việc gì cả!”
Cô ta càng nói càng uất ức: “Người khác hiểu lầm tôi thì thôi đi, anh cũng hiểu làm tôi?”
Thẩm Chước Ngôn càng nghe càng thấy mỉa mai: “Tôi hiểu lầm cô thì sao? Tôi trong lòng cô có vị trí đặc biệt gì sao?”
Hạ Tuyết Thuần mở to mắt, dường như không ngờ anh ta sẽ nói như vậy, nước mắt lăn xuống, vô cùng uất ức.
Thẩm Chước Ngôn không chút thương tiếc, lạnh như băng hỏi: “Chẳng lẽ cô thích tôi?”
Hơi thở Hạ Tuyết Thuần dừng lại, như bị chọc trúng tâm tư, mặt dần đỏ lên.
Thẩm Chước Ngôn hừ cười: “Loại người như cô, rõ ràng làm ra chuyện suy đồi đạo đức, lại thích dùng mấy cái cớ đàng hoàng để bảo vệ bản thân, làm như bản thân mình là người thuần khiết nhất thế giới vậy.”
Anh ta lạnh nhạt nói: “Tôi sẽ không thuê nhà cô nữa, nói cha cô tìm khách mới đi.”
Anh ta đi qua Hạ Tuyết Thuần, lại nghĩ đến chuyện gì đó mà chế nhạo: “Đế giày của cô là thuần da dê, chỉ thích hợp để đi thảm và đất nhẵn, không thể dính nước, đôi giày này chỉ cần dính nước sẽ hỏng, cô không biết sao?”
Hạ Tuyết Thuần giật mình, lúc này mới phát hiện mình vừa giẫm vào một vũng nước đọng.
Cô ta kinh ngạc nhảy ra, mắt nhìn đế giày, đau lòng nhíu mày: “Cái này, giày này rất đắt! Làm sao ngay cả nước cũng không thể dính vào thế này?”
Giọng Thẩm Chước Ngôn mỉa mai: “Để cha cô mua cho cô thêm một đôi là được, dù sao cô cũng có đến hai cha mà.”
Hô hấp Hạ Tuyết Thuần cứng lại, đỏ mặt phản bác: “Đây là tôi mua bằng tiền tôi kiếm được.”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Giày này khoảng hai ba vạn, cô ta tự mình mua?
Hạ Tuyết Thuần quật cường nâng cằm lên: “Bây giờ tôi đã bắt đầu vẽ tranh, một bức tranh của tôi bán được mười vạn đó!”
Thẩm Chước Ngôn: “? Cô học mỹ thuật?”
“Không phải.” Hạ Tuyết Thuần đắc ý nói: “Nhưng anh cả Long nói tôi có thiên phú vẽ tranh nên để tôi đi vẽ, tôi vừa vẽ xong là bán, bây giờ các bạn của anh cả Long đều đã đặt trước với tôi, nói vẽ bức nào thì bán cho họ bức đó, tôi đã bắt đầu tự lực cánh sinh!”
Thẩm Chước Ngôn sững sờ, không tin cười: “Ha!”
Hạ Tuyết Thuần không hiểu: “Anh cười cái gì? Chẳng lẽ anh cũng xem thường tôi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận