Chương 320

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 320

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Châm Lửa
Mà bản thân cô với bữa tiệc này lại không hợp nhau, ngoan ngoãn như đứa nhỏ ở trong thế giới của người trưởng thành, ánh mắt lúng túng nhìn về phía anh ta, cũng hơi giật mình.
Thẩm Chước Ngôn sững sờ nhìn cô.
Vẻ mặt Kiều Sở Sở dần xuất hiện sự vui mừng: “Thẩm Chước Ngôn?”
Lâm Thanh nâng môi cười một tiếng, nhỏ giọng nói với Vi Sinh Dư Xán: “Đây chính là người đàn ông em vừa nói.”
Dư Xán gật đầu, nhìn từ đầu đến chân Thẩm Chước Ngôn: “Không tồi, mặt tốt, dáng người cũng tốt, là mầm mống tốt.”
Lâm Thanh từ chối cho ý kiến: “Đúng vậy, bên cạnh em gái em đều là trai đẹp.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên nói với Thẩm Chước Ngôn: “Thẩm Chước Ngôn, tại sao sau khi ra tù cậu lại không gọi điện thoại cho tôi, tôi vẫn chưa thay số đâu!”
Thẩm Chước Ngôn lấy lại tinh thần, mặt trầm xuống: “Tôi không phải Thẩm Chước Ngôn.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Sao cậu ấy lại nói mình không phải Thẩm Chước Ngôn? Mình cũng đâu có mù.]
Thẩm Chước Ngôn sững sờ, lắc lắc đầu, nhìn Kiều Sở Sở bằng ánh mắt kì lạ.
Lâm Thanh và Vi Sinh Dư Xán chú ý đến chi tiết này, lập tức hiểu rõ.
Tên nhóc này có thể nghe được tiếng lòng.
Lâm Thanh sát lại gần Vi Sinh Dư Xán, thì thầm với cô ấy: “Vừa rồi tên nhóc này chắc là không nghe được, vì lúc Kiều Sở Sở nhìn thấy cậu ta đã nói trong lòng rất nhiều, lúc ấy cậu ta không có phản ứng gì, vì sao lại đột nhiên nghe thấy?”
Dư Xán nuốt mây nhả khói, nghiền ngẫm nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Có lẽ vừa rồi lúc cậu ta ra ngoài đã quyết định lựa chọn gì rồi?”
Lâm Thanh hơi giật mình, trêu chọc cười: “Chắc không phải là lúc đầu lập trường của cậu ta không chắc chắn, có thể là người của Hạ Tuyết Thuần, sau này ông trời xác nhận đội hình của cậu ta, chuyển cậu ta về phía chúng ta nên mới nghe được?”
Vi Sinh Dư Xán cười ha ha: “Em không cần nói, cũng có thể là như vậy.”
Lâm Thanh nhìn kĩ Thẩm Chước Ngôn, cân nhắc: “Đáng tiếc hạt giống này quá cứng nhắc, giống như rễ khô vậy.”
“Không sao.” Vi Sinh Dư Xán nhả ra một làn khói, đã tính toán xong nói: “Để chị cho thêm cây đuốc.”
Cô ấy ghé sát lại người đàn ông bên cạnh, nhỏ giọng thì thầm: “Cậu đến chỗ cô Kiều… sau đó…”
Hai mắt anh đẹp trai tỏa sáng, cười xấu xa: “Chị Dư Xán yên tâm, em đã hiểu.”
Kiều Sở Sở ở bên này vẫn còn nghi ngờ nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Hai chúng ta cũng đâu có mâu thuẫn gì, vì sao cậu lại không nhớ tôi? Cậu chính là Thẩm Chước Ngôn mà.”
Thẩm Chước Ngôn rũ mắt xuống, giọng không gợn sóng, như một người máy: “Cô nhận nhầm rồi, quý khách.”
Kiều Sở Sở há to miệng, bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện thêm một người: “Cô Kiều.”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Người mẫu nam có đôi mắt rất thâm tình, dịu dàng nhìn Kiều Sở Sở: “Tôi uống rượu với cô.”
Thẩm Chước Ngôn: “???”
Anh ta căng thẳng nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở xấu hổ xua tay: “Thật xin lỗi, tôi không uống rượu.”
“Không sao.” Bàn tay thon dài của người mẫu nam cần lấy ly thủy tinh, rót một ly nước chanh đưa cho cô: “Cô uống nước chanh, tôi uống rượu, cô cũng không cần bài xích tôi, chẳng qua cô ngồi một mình ở chỗ này trông rất cô đơn, tôi không muốn để cô không vui.”
Anh ta nháy mắt với Kiều Sở Sở: “Để tôi ngồi với cô, được không?”
Kiều Sở Sở có hơi khó, nhận lấy ly nước chanh: “À…”
[Chị Lâm Thanh không hổ là chị Lâm Thanh, tất cả trai đẹp tìm được đều đẹp từ đầu đến chân, hơn nữa lại còn rất biết cách nói chuyện, mặc dù mình không thích.]
Lâm Thanh đắc ý cười, tiếp nhận lời khen ngợi này.
Yêu cầu của cô ấy đối với nghệ sĩ và người mẫu nam trong công ty rất nghiêm khắc.
Cho dù là nam hay nữ, nhất định phải đẹp từ đầu đến chân mới được, như vậy tài nguyên cô ấy đưa mới có thể nổi.
Lâm Thanh nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn đứng trước Kiều Sở Sở nói: “Nhân viên phục vụ kia, cậu có thể đi được rồi.”
Ánh mắt sáng rực của Thẩm Chước Ngôn nhìn Kiều Sở Sở và người mẫu nam không chớp mắt, cau mày không trả lời.
Lâm Thanh: “Này cậu? Nhân viên phục vụ?”
Thẩm Chước Ngôn nghiến răng, vẫn còn nhìn Kiều Sở Sở.
Vi Sinh Dư Xán cười khẽ một tiếng, nâng cao giọng: “Cậu kia!”
Thẩm Chước Ngôn đột nhiên hoàn hồn, phản xạ có điều kiện nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán: “Xin hỏi quý khách cần gì?”
Vi Sinh Dư Xán vắt chéo chân, cầm ly rượu mỉm cười nói với anh ta: “Cậu đi ra ngoài đi, nơi này không còn chuyện của cậu.”
Thẩm Chước Ngôn hơi giật mình, nhìn về phía Kiều Sở Sở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận