Chương 321

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 321

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Tranh Này Anh Thuê Bao Nhiêu Tiền
Kiều Sở Sở đã bị người mẫu nam quấn lấy.
Người mẫu nam cầm điện thoại di động lên, thân mật lại gần cô: “Cô là họa sĩ sao?”
Kiều Sở Sở bài xích lùi lại: “Không, tôi vẽ truyện tranh.”
Người mẫu nam cong mắt cười: “Vậy cô giáo, cô có thể giúp tôi xem qua bản thảo tôi đã thuê người vẽ không? Tôi luôn cảm thấy tranh của mình đã hỏng.”
Nhắc đến vẽ, tinh thần Kiều Sở Sở lập tức tỉnh táo: “Được.”
Người mẫu nam đưa điện thoại di động qua: “Tôi tìm người vẽ ảnh chân dung, nhưng tôi cảm thấy hơi lạ, vẽ tôi quá xấu, cô giáo, cô cảm thấy nên sửa thế nào mới ổn.”
Kiều Sở Sở nhận điện thoại của anh ta, phóng to hình lên: “Bức tranh này anh thuê bao nhiêu tiền?”
Người mẫu nam lặng lẽ lại gần cô, năm ngón tay thon dài đặt lên sô pha sau thắt lưng cô: “Thuê hai ngàn tệ, đợi ba tháng, nhưng hiệu quả không quá khiến tôi hài lòng, cô giáo, cô có thể giúp tôi sửa lại không?”
Thẩm Chước Ngôn đứng trước mặt hai người.
Tay người đàn ông như một con rắn, dần dần bò lên chân Kiều Sở Sở.
Anh ta nhìn chằm chằm, lồng ngực không ngừng lên xuống, trong đôi mắt đen nhánh như có lửa, khi thấy tay người đàn ông sắp chạm vào Kiều Sở Sở, anh ta lập tức đẩy người đàn ông ra rồi ngồi xuống cạnh Kiều Sở Sở!
Người mẫu nam: “!”
Lâm Thanh: “?”
Vi Sinh Dư Xán: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Sở Sở sững sờ nhìn Thẩm Chước Ngôn.
Lưng Thẩm Chước Ngôn thẳng tắp, ngồi giữa cô và người mẫu, khuôn mặt tuấn tú phủ một lớp băng: “Xin lỗi vì đã nói dối cậu, Kiều Sở.”
Anh ta vẫn như lúc đi học, lạnh lùng không được tự nhiên nhìn về phía Kiều Sở Sở, trong mắt là cảm xúc mà cô không hiểu được.
“Tôi đúng là Thẩm Chước Ngôn.”
Kiều Sở Sở ngẩn người, cảm giác vui mừng vì gặp được bạn cũ xông thẳng lên đầu: “Cuối cùng cậu cũng thừa nhận rồi, tôi còn đang nghĩ vì sao cậu lại nói dối đây.”
Nhưng cô lại cảm thấy kì lạ: “Nhưng vì sao cậu lại thừa nhận.”
Thẩm Chước Ngôn trầm mặt, hung dữ nhìn liếc qua người mẫu nam: “Tôi không ngờ bên cạnh cậu có nhiều đàn ông như vậy.”
Kiều Sở Sở dở khóc dở cười: “Những người đàn ông đó không phải của tôi.”
Lâm Thanh ở bên kia nhỏ giọng thầm thì: “Đúng rồi, đàn ông ở đây không phải của em ấy, nhưng những người đàn ông ở nơi khác là của em ấy.”
Vi Sinh Dư Xán không nhịn được cười, vỗ tay thành tiếng với người mẫu nam kia.
Người mẫu nam nhanh chóng quay lại bên cô ấy, nhỏ giọng lấy lòng cô ấy: “Chị, em làm tốt không?”
Dư Xán xoa đầu anh ta, nhìn về phía hai người không phù hợp với bầu không khí ở nơi này: “Nhìn đi, chị chỉ châm một mồi lửa, chẳng phải đã đốt đuốc luôn rồi sao?”
Lâm Thanh giơ ngón cái lên: “Chị Dư Xán đúng là cao thủ! Nhưng em trai chị sẽ không tức giận đấy chứ?”
Vi Sinh Dư Xán nhả ra một làn khói, không quan tâm: “Chị không quan tâm Hoài Lăng, chị thích nhìn bên cạnh cô gái ưu tú có một đám đàn ông thay nhau tính kế, chị không thích một người phụ nữ chỉ vây quanh một người đàn ông, còn phải chiến đấu với tình nhân ở khắp nơi.”
Cô ấy nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Quan trọng nhất là tên nhóc này nhìn có vẻ giống một người kiệm lời làm chuyện lớn.”
Thẩm Chước Ngôn ngồi bên cạnh Kiều Sở Sở, người thẳng tắp, nhìn qua tay của cô.
Trong giây lát, anh ta như được quay về lớp học, nhìn Kiều Sở Sở ngồi bên cạnh cửa sổ tươi cười hớn hở, nhìn dáng vẻ cô vừa nghịch bút vừa vẽ tranh.
Khi đó cô buộc tóc đuôi ngựa, luôn cười với anh ta: “Thẩm Ngôn Chước, cậu làm bài xong chưa? Có thể cho tôi mượn chép không? Tôi mời cậu uống trà sữa.”
Thật ra anh ta không hề thích làm bài tập.
Anh ta cũng không thích học.
Nhưng anh ta muốn Kiều Sở Sở chép bài của mình.
Chỉ chép của anh ta.
Mỗi ngày anh ta đều chăm chỉ học hành, đầu tiên là hoàn thành bài tập, thành tích ngày càng tăng.
Lúc anh ta trở thành lớp trưởng, Kiều Sở Sở lấy được giải thưởng bức tranh có ý tưởng hay nhất do nước M tổ chức.
Bức tranh của cô luôn được treo ở giữa phòng trưng bày của trường.
Ảnh của anh ta cũng mãi được dán ở vị trí học sinh xuất sắc nhất.
Tên Thẩm Chước Ngôn và Kiều Sở mãi ở cùng một chỗ.
Cho đến khi anh ta vào tù.
Vẻ mặt Thẩm Chước Ngôn hơi trầm xuống, im lặng ngồi bên cạnh Kiều Sở Sở không nói lời nào.
Kiều Sở Sở nghe tiếng nói cười ở bên kia cũng có hơi xấu hổ.
Thật ra cô cũng không biết nói gì.
Hai người họ làm bạn học hai năm, nhưng Thẩm Chước Ngôn nói với cô nhiều nhất là vào ngày anh ta tự thú.
Cô nhớ rất rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận