Chương 322

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 322

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhớ Rõ
Ngày đó Thẩm Chước Ngôn đột nhiên xin nghỉ phép rời trường, người trong lớp đều nói mẹ anh ta tự sát.
Thẩm Chước Ngôn rời trường rồi cũng không quay lại nữa.
Sau đó cô nhận được điện thoại từ Thẩm Chước Ngôn.
Thiếu niên ở đầu dây bên kia nặng nề thở, giống như đang run rẩy: “Kiều Sở… Mẹ tôi qua đời rồi.”
Thẩm Chước Ngôn nói với cô: “Đôi cẩu nam nữ ép mẹ tôi chết, tôi để đôi cẩu nam nữ đó trả nợ, sau này tôi không thể đi học cùng cậu nữa.”
“Tôi sắp đi tự thú, cậu có thể đồng ý với tôi một việc không?”
Giọng nói trầm thấp của thiếu niên trở nên nghẹn ngào.
“Cho dù như thế nào, xin đừng quên tôi.”
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, cẩn thận nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn.
Ánh sáng lờ mờ, không thấy được rõ mặt Thẩm Chước Ngôn.
Nhưng khí thế của anh rất lạnh, giống như một vị thần bảo vệ, cũng không biết đang nghĩ gì.
[Lúc trước cậu ấy gọi điện thoại nói mình đừng quên cậu ấy, kết quả vừa thấy mình cậu ấy đã làm như không biết mình, vì sao vậy?]
Thẩm Chước Ngôn nheo mắt, kinh ngạc nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở chớp mắt, xấu hổ cười với anh ta: “Ha ha ha…”
[Nhìn mình làm gì, vì sao lại đột nhiên nhìn mình không nói lời nào?]
Thẩm Chước Ngôn: “???”
Kiều Sở Sở cảm thấy kì lạ, ánh mắt nhìn anh ta ngày càng không đúng.
Điện thoại cô đột nhiên rung lên.
Mở ra xem, là bạn học lâu năm gửi tin nhắn đến: “Trời ạ bảo bối, gần đây có một họa sĩ mới nổi tên Tuyết Nhi, tranh cô ấy vẽ giống hệt tranh cậu vẽ lúc cấp ba đó.”
Bạn học gửi cho cô một tấm hình.
Kiều Sở Sở mở ảnh lên, sắc mặt thay đổi!
Bức tranh trước mặt không phải giống, kết cấu và chi tiết giống hệt với tranh cô từng vẽ cấp ba!
Hơn nữa còn có vết tích AI.
Giống như cầm tranh của cô dùng AI, tiến hành sửa qua một lần!
Cô tức giận ra khỏi phòng, nhắn tin cho bạn học: “Cậu nhìn thấy ở đâu vậy?”
“Họa sĩ nhỏ Long Vân Tiêu nhà họ Long nâng đỡ, tên Hạ Tuyết Thuần, sau khi mình thấy đã cảm thấy rất giống phong cách của cậu, nói là một bức tranh có giá thấp nhất mười vạn.”
Kiều Sở Sở: “? Hạ Tuyết Thuần?”
[Hạ Tuyết Thuần sao lại bắt đầu vẽ tranh rồi? Thiết lập của cô ta không phải là một bao cỏ ngốc bạch ngọt cái gì cũng không biết làm sao?]
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng thấy buồn cười, cô bấm số điện thoại Hạ Tuyết Thuần.
Sau khi điện thoại kết nối, cô mở ghi âm lên, đi thẳng vào vấn đề: “Hạ Tuyết Thuần, tôi đã thấy tranh của cô rồi, có phải cô cho tranh của tôi qua AI rồi tự mình sửa lại sau đó bán lấy tiền không?”
Hạ Tuyết Thuần ở đầu dây bên kia giật mình, đậu xe vào ven đường, giọng nói căng cứng: “Cô có chứng cứ gì chứng minh tôi sửa lại tranh của cô không?”
Kiều Sở Sở hừ lạnh: “Tôi có tranh gốc, cũng có ảnh chụp tranh tôi trưng bày ở phòng trưng bày của trường, thậm chí lúc tôi nhận thưởng còn từng lên báo! Cô vẽ tranh tôi không quan tâm, cô tham khảo học theo tôi cũng không xen vào, nhưng cô không thể sửa của tôi được, đây là cô đang đạo văn.”
Cả người Hạ Tuyết Thuần run lên, có chút chột dạ nắm chặt vô lăng.
Giọng Kiều Sở Sở càng lạnh hơn: “Bây giờ cô nhanh chóng dừng lại cho tôi, nếu như tôi biết cô cầm bức tranh này đi bán lấy tiền, tuyên truyền, tôi sẽ làm lớn chuyện này, mua quảng cáo ở những nơi mọi người có thể nhìn thấy rồi dán tên cô lên đó! Chạy hotsearch không ngừng nghỉ, để tất cả mọi người biết cô chính là tên trộm ăn cắp tác phẩm của người khác.”
Hạ Tuyết Thuần rùng mình một cái, miệng lại cười lạnh: “Được, tôi sẽ không để bức tranh này xuất hiện thêm một lần nào nữa, nhưng Kiều Sở Sở, tôi cho cô biết, khi đó cô sỉ nhục tôi, một tháng đưa tôi năm vạn tiền lương, đuổi tôi đi như đuổi ăn mày, cô nhận lại báo ứng rồi.”
Hạ Tuyết Thuần ngồi trong xe, nhìn logo Mercedes-Benz, nói với giọng vui mừng khó tả: “Bây giờ tôi đã khác xưa, một bức tranh tôi tùy tiện vẽ cũng có thể bán được mười vạn, tôi dễ dàng vượt qua cô, tôi đã thấy tương lai tươi sáng của bản thân hơn cả cô.”
Nói xong, Hạ Tuyết Thuần cúp điện thoại.
Kiều Sở Sở tức đến bật cười, muốn gọi điện thoại mắng lại, trong đầu lại xuất hiện cảnh khác.
Cô nhìn thấy một đời của Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần được nhân vật lớn coi trọng, mang theo tác phẩm nghệ thuật không ai hiểu bay lên cao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận