Chương 324

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 324

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn Trai
Cô gọi điện thoại: “Tôi gọi xe cấp cứu đến bệnh viện anh tôi, như vậy cậu có thể được kiểm tra ngay.”
“Đừng, phí tiền.” Thẩm Chước Ngôn thay đổi sắc mặt, muốn lấy điện thoại của cô: “Quá đắt, tôi không sao.”
Kiều Sở Sở tránh: “Tôi trả tiền, cậu đừng nhúc nhích!”
Thẩm Chước Ngôn dừng lại, sững sờ nhìn cô.
Xe cứu thương nhanh chóng đến.
Cô cùng Thẩm Chước Ngôn lên xe cứu thương.
Hạ Tuyết Thuần vốn muốn đi cùng, nhưng nhìn Thẩm Chước Ngôn và Kiều Sở Sở ở bên nhau, cô ta cắn răng không đi cùng.
Vừa đến bệnh viện, Kiều Sở Sở lập tức đưa Thẩm Chước Ngôn đi kiểm tra.
Thẩm Chước Ngôn muốn xuống khỏi giường bệnh, lo lắng nói: “Kiều Sở, tôi không sao, tôi ổn, cái này quá mắc.”
“Ổn cái gì, kiểm tra một chút xem nội tạng có bị ảnh hưởng hay không.” Kiều Sở Sở đẩy anh ta nằm xuống, vẻ mặt nghiêm túc: “Khó khăn lắm mới ra khỏi tù, cậu phải biết tiếc mạng.”
Thẩm Chước Ngôn hoảng hốt nhìn về bàn tay Kiều Sở Sở đặt trên giường anh ta.
Bàn tay trước kia đặt trên bàn học.
Bây giờ cách anh ta thật gần.
Gần đến mức có thể thấy đường vân trên bàn tay cô.
Anh ta nhìn về phía khuôn mặt lo lắng của Kiều Sở Sở, ánh mắt không dời ra được.
Bùi Triệt mặc áo khoác trắng đi từ bên khác đến, nói với trợ lí: “Hai ngày nay tôi không ở đây, bệnh viện có xảy ra việc gì không?”
Trợ lí lắc đầu: “Không có chuyện gì, anh yên tâm.”
Nói rồi trợ lý nhìn thoáng qua phòng X quang, vui vẻ nói: “A… cô Kiều!”
Trợ lý chỉ vào Kiều Sở Sở ngoài hành lang: “Chủ tịch anh nhìn đi, em gái anh và bạn trai cô ấy kìa!”
Bùi Triệt: “?”
Kiều Sở Sở đứng bên giường bệnh Thẩm Chước Ngôn, đợi cửa CT từ từ mở ra, cô đẩy giường bệnh đi vào.
Bùi Triệt đứng cách đó không xa, yên lặng nhìn.
Không bao lâu sau, Kiều Sở Sở đi ra, cầm điện thoại lên gọi điện cho người khác.
Bùi Triệt nghiêng đầu, cẩn thận lắng nghe.
“Chị Lâm Thanh, bên chỗ em đột nhiên xảy ra chút chuyện, em không thể đến… Đúng, chính là Thẩm Chước Ngôn kia, cậu ấy bị xe đâm, bây giờ em đang ở bệnh viện của anh hai để kiểm tra.”
“Em không bị thương, chị yên tâm đi!”
“À đúng rồi, em mua túi xách cho chị và chị Dư Xán, hai người mỗi người một cái, vừa rồi ở hộp đêm em quên tặng cho các chị, túi xách đang đặt trên sô pha, hai người mở ra nhìn xem! Là quà năm mới tặng hai chị!”
“Thật sao? Hai người thích là tốt rồi, vậy em ở bên này làm kiểm tra với cậu ấy trước!”
Kiều Sở Sở cúp điện thoại, dựa lưng vào tường.
[Có cần gọi điện cho anh hai nói qua không?]
[Được rồi, vẫn đừng nói thì hơn, anh hai cũng không rảnh rỗi, nếu nói có khi anh hai lại đến tìm mình, cũng rất phiền toái.]
Bùi Triệt không tỏ thái độ gì, chăm chú nhìn sườn mặt Kiều Sở Sở.
Một tiếng trước, bọn họ về nhà riêng chỉnh trang lại bản thân, Bùi Từ nhanh chóng tổ chức họp gia đình.
Tay Bùi Từ chống bàn ăn, âm dương quái khí nói: “Rất vinh hạnh được thông báo một tiếng với mọi người, sở dĩ em đánh Bùi Bất Tiện là vì nó tỏ tình với Kiều Sở Sở!”
Các anh em kinh ngạc nhìn về phía Bùi Bất Tiện.
Bùi Bất Tiện ôm chó, bí mật đột nhiên bị vạch trần, cũng không chút hoang mang: “Không sao, em đã thu hồi lại lời tỏ tình rồi, cho nên tin tốt là em ấy không phát hiện, tin xấu là em ấy cho rằng tinh thần em không bình thường.”
Bùi Từ đập bàn: “Đây là vấn đề không phát hiện sao?”
Bùi Bất Tiện đứng lên, lạnh giọng phản bác: “Em ấy không phát hiện thì không có vấn đề.”
Bùi Từ tức giận: “Nếu em thật sự tỏ tình, cái nhà này sau này sẽ thế nào em có từng nghĩ đến chưa? Em quá ích kỉ!”
Bùi Bất Tiện cười lạnh: “Bùi Từ, anh đừng có hành động như kẻ ngốc nữa, ba năm trước anh nhìn em gái mình cũng có phản ứng sinh lý, bây giờ còn ở đây nói em à?”
Bùi Từ hất đổ cái ly: “Anh có phản ứng, như vậy thì sao? Anh không thể có phản ứng với người phụ nữ mình thích sao? Anh dồn em ấy vào góc tường hôn như em sao?”
Bùi Phong Lộng: “? Hôn rồi?”
Bùi Du Xuyên cười ngớ ngẩn: “Ha ha, ngày này cuối cùng cũng đến, đúng là điên giống như mình tưởng tượng.”
Bùi Triệt chống má, uể oải như mèo, đứng ngoài quan sát em trai cãi nhau.
Bùi Phong Lộng nghiến răng, khiển trách nhìn hai em trai: “Anh nói này, nếu hai đứa điên thì đến bệnh viện tâm thần đi, lời này cũng có thể nói ra sao?”
Bùi Mộc ở bên cạnh kì quái nói: “Có gì mà không nói được? Chuyện đã đến bước này rồi, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận