Chương 329

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 329

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đây Là Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
[Cậu ấy chết trước cửa nhà Hạ Tuyết Thuần, hình như là mang dao đi tổn thương Hạ Tuyết Thuần, lại đột ngột đau tim, cho nên bất đắc kỳ tử bỏ mình.]
[…Chẳng lẽ Thẩm Chước Ngôn biết quan hệ của mình và Hạ Tuyết Thuần không tốt nên mới muốn giúp mình trả thù cô ta, cho nên bị số phận cưỡng ép giết chết. Nhưng sao Thẩm Chước Ngôn lại biết? Hơn nữa tại sao cậu ấy lại giúp mình báo thù?]
Thẩm Chước Ngôn kinh ngạc nhìn Kiều Sở Sở.
Anh ta đúng là muốn xử lý Hạ Tuyết Thuần.
Nhưng nếu như anh ta tổn thương Hạ Tuyết Thuần thì sẽ phát bệnh tim rồi chết sao?
Tim anh ta cũng đâu có vấn đề gì.
Đây là xảy ra chuyện gì vậy?
Thẩm Chước Ngôn đang nghĩ ngợi, từng ánh mắt sâu xa cũng đều đang nhìn về phía anh ta.
Các nhân vật lớn đứng trước mặt anh ta, người nào cũng dùng ánh mắt không tốt lặng lẽ nhìn anh ta, dò xét anh ta từ đầu đến chân.
Có mấy người đàn ông anh ta không biết ánh mắt vô cùng hung ác.
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Vi Sinh Dư Xán ngược lại cười ha ha, cầm điện thoại lên đưa cho anh ta.
Bên trên có một đoạn chữ.
“Chào mừng cậu đến với lớn gia đình này, trọng điểm là tuyệt đối không được để Kiều Sở Sở biết cậu có thể nghe thấy tiếng lòng của em ấy, nguyên nhân cụ thể lát nữa tôi sẽ cho người giải thích với cậu, hiện tại mời yên lặng.”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Ý là… bọn họ đều có thể nghe thấy tiếng lòng của Kiều Sở Sở?
Không chỉ một mình anh ta?
Anh ta kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở vẫn không biết gì, vùi mặt vào lòng bàn tay, muốn sắp xếp xong những chuyện cô muốn làm.
[Hiện tại mình phải xử lý hai chuyện, thứ nhất: khuyên Thẩm Chước Ngôn tuyệt đối không được tổn thương Hạ Tuyết Thuần, cũng để Thẩm Chước Ngôn tìm một công việc bình thường, đừng ngày nào cũng thức đêm ở quán bar nữa, cuối cùng đau tim mà chết.]
Thẩm Chước Ngôn: “…”
[Hai: ngày kia chị Dư Xán sẽ mời mình tham gia tiệc trà xã giao của bà lão kia, ngày hôm đó Hạ Tuyết Thuần cũng sẽ xuất hiện, cô ta sẽ cùng kẻ thù của chị Dư Xán ở chung chiến tuyến, cô ta và chị gái nịnh nọt cô ta trộm vòng tay rất quan trọng của bà lão rồi đổ cho mình, đó là điểm rất quan trọng.]
Ánh mắt Vi Sinh Dư Xán tối lại, gửi tin nhắn vào trong nhóm: “Là thật, ngày kia tôi đúng là muốn mời Kiều Sở Sở tham gia tiệc trà xã giao của bà Vương.”
Vì cô ấy muốn mang Kiều Sở Sở đi làm quen người đứng đầu giai cấp, tạo quan hệ tốt cho Kiều Sở Sở, để Kiều Sở Sở sau này lăn lộn trong giới của mình.
Không ngờ một kế hoạch tốt như vậy lại đẩy Kiều Sở Sở và cô ấy xuống địa ngục.
Vi Sinh Dư Xán nắm chặt điện thoại.
Hạ Tuyết Thuần và người phụ nữ nịnh nọt cô ta thật to gan!
Sắc mặt những người khác cũng âm trầm.
Kiều Sở Sở bỏ tay xuống, sắp xếp suy nghĩ.
[Để mình làm từng việc một vậy, trước tiên giải quyết Thẩm Chước Ngôn! Để cậu ấy đổi việc!]
Cô tràn đầy sức sống ngẩng đầu: “Em muốn nói chuyện riêng với Thẩm Chước Ngôn…”
“Ôi đây không phải là Thẩm Chước Ngôn sao!” Bùi Du Xuyên đột nhiên khoác vai Thẩm Chước Ngôn như anh em tốt: “Đã lâu không gặp nha, tôi nhớ cậu là bạn cùng bàn với tiểu bát nhà chúng tôi, đúng không?”
Thẩm Chước Ngôn: “…?”
Bùi Du Xuyên này vừa rồi rõ ràng còn đang trừng mắt nhìn anh ta, Kiều Sở Sở vừa ngẩng đầu sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Diễn thật giỏi.
Anh ta muốn tránh né sự tiếp xúc của Bùi Du Xuyên, Bùi Du Xuyên lại cười hì hì nắm chặt tay không cho anh ta tránh: “Cậu là nhân vật truyền kỳ ở trường cấp ba của Kiều Sở Sở đấy, ngay cả tôi cũng nghe qua, sau khi cậu ra tù thì làm ở đâu thế?”
Mặt Thẩm Chước Ngôn dần đen lại, mâu thuẫn nhìn anh ấy: “Quán bar.”
Bùi Du Xuyên hừ nhẹ: “Chậc chậc chậc, nhân vật truyền kỳ như cậu sao có thể làm việc ở quán bar chứ, quá uổng phí, tôi giới thiệu cho cậu một công việc tốt, chúng ta ra ngoài hành lang nói!”
Bùi Mộc và Bùi Từ chạy đến bên cạnh Thẩm Chước Ngôn, vây quanh anh ta: “Đúng vậy đúng vậy, đều là bạn bè, để chúng tôi giới thiệu việc cho cậu!”
Thẩm Chước Ngôn bị ba người họ kéo ra khỏi phòng bệnh, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Chờ chút, không phải Kiều Sở Sở có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Bùi Mộc và Bùi Từ ngăn cản ánh mắt của anh ta: “Đừng ngại, đi thôi đi thôi!”
Thẩm Chước Ngôn bị mạnh mẽ kéo ra khỏi phòng bệnh: “Kiều…”
Một tay Bùi Du Xuyên bịt miệng Thẩm Chước Ngôn lại, quay mặt nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Sở Sở, anh rất thích bạn học cũ này của em, anh mang cậu ta đi uống rượu nhé!”
Thẩm Chước Ngôn: “Ưm ưm ưm!”
Kiều Sở Sở ngây người nhìn mấy người họ đóng cửa lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận