Chương 332

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 332

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Đi Mua
Vẻ mặt Kiều Sở Sở nghiêm trọng: “Không thể không nói, app này của tôi rất chuẩn, tôi có thể cam kết hai người uống nước xong sẽ có kết cục không tốt.”
Dư Xán trêu chọc: “Vậy khát thì sao bây giờ?”
Ánh mắt Kiều Sở Sở đảo quanh: “Em đi mua!”
[Nhân tiện nghĩ vì sao lát nữa lại xảy ra vấn đề này, vì rõ ràng trong tuyến thời gian đầu tiên mình đâu có nhìn thấy chuyện này.]
Cô hùng hổ rời đi.
Dư Xán và Văn Trạm nhìn bóng lưng cô mỉm cười.
Văn Trạm nheo mắt, có hơi hứng thú nhớ lại: “Em có nghĩ đến chuyện này không, nếu như không phải Kiều Sở Sở giúp chúng ta, em đã chết, anh có khả năng cũng bị Quý Yến Xuyên làm cho tức chết.”
Dư Xán hơi giật mình, cũng cười: “Đúng vậy, em ấy không chỉ cứu mạng em, cũng cứu mạng cả nhà chúng ta, thậm chí còn cứu cả tiền nhà chúng ta.”
Vi Sinh Văn Trạm gật đầu, giọng cao hơn: “Cho nên chúng ta còn chờ gì nữa? Không thể để một mình cô ấy làm việc được, chúng ta cũng tìm người xử lí.”
Vi Sinh Dư Xán lấy điện thoại ra nhắn tin vào nhóm gia tộc Vi Sinh.
“Tụi chị có chuyện, rảnh đến câu lạc bộ, có người muốn hạ thuốc chị và Văn Trạm!”
Vi Sinh Biệt Hạc: “Được.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “111.”
Vi Sinh Lẫm: “? Chờ em họp xong sẽ đi.”
Vi Sinh Dư Xán: “Vậy em không cần đến.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Dư Xán khóa điện thoại lại, nắm chắc thắng lợi trong tay: “Có Kiều Sở Sở ở đây, chúng ta không thể thua được.”
Văn Trạm cười thoải mái, cầm điện thoại lên: “Anh còn muốn đưa cô ấy đi chọn quà, anh nhớ cô ấy thích xe thể thao, anh có thể đưa cô ấy chiếc Bugatti đã mua chưa dùng kia.”
Dư Xán nhíu mày: “Anh đưa màu đen, vậy em đưa chiếc màu hồng em chưa từng dùng?
Dù sao phải mất nhiều năm mới định chế xong một chiếc mới.
Chờ lúc đưa thì đồ cũng đã lạnh rồi, vẫn nên lấy chiếc tốt nhất trong gara rồi đưa thì hơn!

Kiều Sở Sở đi ra ngoài câu lạc bộ, tìm một cửa hàng tiện lợi.
Không đúng, tuyến thời gian ngày càng không đúng.
Suy nghĩ kĩ hơn, cô thấy hai tương lai của mình.
Một là thất bại, một không thất bại.
Chi tiết thất bại nhiều hơn chút, trên cơ bản nói vì sao cô lại thất bại.
Không thất bại thì cho cô hai điểm quan trọng, Thẩm Chước Ngôn + bà lão.
Tuyến đường thất bại kia cũng không có nói hôm nay sẽ xuất hiện thuốc.
Âm thanh hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu cô: [Vì đây đã là tuyến thời gian thứ hai, nghiêm túc mà nói, lời tiên đoán và sự kiện từng xảy ra kết hợp với nhau, cho nên cô sẽ cảm thấy hơi loạn.]
Kiều Sở Sở: “?”
Cô ngạc nhiên: “Tuyến thứ hai?”
Hệ thống nói: [Cô thấy một mạng cô đã mất không? Đó không phải là xuất hiện lỗi, là cô, rõ ràng đã mất đi một mạng.]
Kiều Sở Sở cầm nước khoáng, sắc mặt trắng bệch: “? Mi giải thích cho rõ ràng.”
Hệ thống không nhanh không chậm nói: [Tuyến thời gian thất bại kia cô đã thật sự trải qua, cô từng bước thất bại, đến cuối cùng cô tự sát, đều là những gì cô từng trải qua.]
[Tuyến thời gian kia của cô, trước khi chết đã dự báo một tuyến khác cô có kết thúc thắng lợi, cho nên mang theo ký ức dự báo tự sát, lại lần nữa quay về.]
[Vốn dĩ cô không có cách nào tự do lựa chọn tuyến thời gian, nhưng cô đã giúp tôi làm mấy nhiệm vụ tạm thời, đổi lấy việc quay lại thời điểm mấu chốt này, hơn nữa còn yêu cầu tôi xóa sạch trí nhớ của cô, để cô trở về khớp nối không chút khe hở.]
[Cũng có thể nói, bây giờ cô có thể thấy được hai kết thúc này, là thất bại do cô dùng mạng đổi lấy, cho nên tôi cho rằng, nói là cùng một tuyến thời gian, không bằng nói là một tuyến thời gian và một lần dự báo kết hợp với nhau thì càng dễ hiểu hơn.]
Kiều Sở Sở cứng người đứng tại chỗ: “Vì sao ta lại xin mi xóa trí nhớ của mình?”
Hệ thống nói: [Để chính cô giải thích cho mình đi, cô để lại cho tôi một giọng nói trong đầu nói cô ở hiện tại nghe, nói nếu như cô cảm thấy không đúng thì để cho cô nghe.]
Kiều Sở Sở giật mình.
Trong đầu của cô, vậy mà lại vang lên giọng nói của cô.
Giọng nói đó khàn khàn, âm u, chứa đầy sự chết chóc.
“Có lẽ cô đang thắc mắc tại sao tôi lại muốn xóa trí nhớ của cô.”
“Một khi ký ức chồng lên nhau, tâm trạng cũng sẽ chồng lên nhau, tâm trạng khi thật sự trải qua đau khổ khác với tâm trạng trải qua đau khổ dự báo, cho nên xóa ký ức, cho dù tôi hoàn toàn chết rồi, nhưng tôi cũng đã truyền hết kinh nghiệm của mình cho cô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận