Chương 336

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 336

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Biết Chuyện Sao
Lam Anh không dám tin: “Cô thế này mà là lớn tiểu thư sao?”
Kiều Sở Sở: “Sao? Đại tiểu thư thì không được thể chất loãng xương à?”
Lam Anh: “??? Tôi không nói cô thể chất loãng xương! Tôi nói cô chơi đểu!”
Kiều Sở Sở buồn cười: “Tôi chơi đểu, vậy em cô muốn hạ thuốc thì là gì? Đồ hèn sao?”
Vẻ mặt Lam Anh dần trở nên dữ tợn: “Cô…”
Kiều Sở Sở đi lại gần, ánh mắt sáng rực: “Cô biết chuyện sao?”
Lam Anh hơi giật mình, cơn tức trong lòng lập tức tan thành mây khói: “Cái gì?”
Kiều Sở Sở nhìn cô ta bằng ánh mắt châm chọc: “Chuyện em trai cô hạ thuốc, cô biết rõ tình hình không?”
Sắc mặt Lam Anh lập tức tái nhợt, cảm thấy hoang đường nói: “Cô dám nói xấu tôi?”
“Nếu không liên quan đến cô, thì ngậm miệng lại.” Kiều Sở Sở ác độc nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Không muốn bị cảnh sát mang đi thì đừng xen vào việc của người khác, dù đây là em trai cô.”
Đồng tử Lam Anh đột nhiên co lại, người cũng run run.
Giống như bị chọc tức.
Mặt cũng đen xì, không nói nổi một câu.
Kiều Sở Sở gọi điện thoại xong, chưa đến bao lâu, Lam Diệu và vật chứng đã bị mang đi.
Cô là nhân chứng cũng cần phải đi, nhưng cô nói tạm thời có việc gấp không đi được, nên lát nữa sẽ đến sau.
Lúc anh ta bị mang đi, trước mắt cô xuất hiện cảnh tiên đoán kia.
Vi Sinh Văn Trạm nắm chặt lấy cổ tay cô, hơi thở nặng nề xích lại gần cô, giống như muốn hôn cô.
Cảnh này từ từ biến thành màu đen trắng, khô héo, biến mất.
Cô không nhịn được mà bật cười.
[Ồ, năng lực dự báo đúng là ngày càng cao cấp, mình sửa lại tương lai, chuyện sẽ không xảy ra trước mắt mình sẽ biến thành màu đen trắng, nói cho mình rằng đã biến mất.]
[Vậy mình cũng yên tâm, chị Dư Xán và anh Văn Trạm sẽ không bị hạ thuốc, chuyện được thêm vào đã được giải quyết, bây giờ mình đợi đến lúc mình bị hại là được rồi.]
[Nhưng… nhìn qua mới thấy, hóa ra vì mình muốn tìm chính nghĩa nên mới bị hại.]
Kiều Sở Sở hừ lạnh: [Bây giờ người bên cạnh Hạ Tuyết Thuần đều không phải là người tốt lành gì, mọi người đều muốn tổn thương lẫn nhau, cô ta hại mình, mình sẽ hại cô ta.]
Dư Xán và Văn Trạm yên lặng lắng nghe, khóe miệng không tự chủ mà nâng lên.
Hai người họ có thể âm thầm hỗ trợ cô.
Kiều Sở Sở độc ác, đây là một điểm cộng.
Dư Xán tiến lên một bước, thân mật nắm chặt tay Kiều Sở Sở: “Sở Sở, chị…”
Kiều Sở Sở lập tức rút tay về, kín đáo đưa cho cô một bình nước khoáng, lạnh như băng nói: “Mặc dù người hạ thuốc đã bị bắt nhưng nước chị vẫn nên uống của em mua thì hơn, em đã dùng hết khả năng để mua nước đắt nhất, mặc dù là ba tệ một chai nhưng không có độc, yên tâm, ngày trước em còn uống cả nước một tệ một bình.”
Dư Xán hơi giật mình, cầm nước khoáng, cảm thấy thái độ của Kiều Sở Sở còn lạnh hơn cả chai nước này.
Văn Trạm cũng nhíu mày rất khó phát hiện.
Hoài Lăng ở chỗ tối nghi hoặc nghiêng đầu.
Biệt Hạc cũng có chút khó hiểu.
Vấn đề không phải nước.
Là… thái độ của cô có vấn đề.
“Em tức giận sao?” Dư Xán đi vào thẳng vấn đề, thử thăm dò: “Chị có cảm giác em không vui.”
Ánh mắt Kiều Sở Sở trầm xuống, sau đó lập tức trở nên sắc bén.
Vi Sinh Dư Xán run rẩy, không hiểu sao có hơi trống rỗng, nhưng vẫn chăm chú nhìn cô không dời ánh mắt.
Những người khác đều không nhịn được mà căng thẳng.
Kiều Sở Sở nheo mắt lại: “Chị Dư Xán có bí mật gì giấu em sao?”
Dư Xán: “!”
Sở Sở lại gần cô ấy, đôi mắt to hiếu kỳ nhìn thẳng vào Dư Xán: “Có không?”
Vi Sinh Dư Xán nuốt nước bọt, mắt nhìn ra sau lưng Kiều Sở Sở.
Biệt Hạc đang ra dấu cho cô ấy: “Kiều Sở Sở biết chúng ta đều có bí mật giấu cô ấy! Nhưng cô ấy không biết là bí mật gì! Vừa rồi tụi em đã thảo luận trong nhóm!”
Bây giờ nhóm đang nổ tung đấy!
Bùi Du Xuyên và Bùi Bất Tiện giống như bom vậy, không ngừng nhắn tin mấy câu vô nghĩa!
Vi Sinh Dư Xán: “…”
Vừa rồi cô ấy và Vi Sinh Văn Trạm không ai rảnh để xem điện thoại!
Cô ấy bình tĩnh nhìn Kiều Sở Sở, hoang mang cười: “Vì sao lại hỏi chị như vậy?”
Kiều Sở Sở nheo mắt, thâm sâu nói: “Vừa rồi em đọc một bài viết, một cô gái móc tim móc phổi kết bạn với người khác, kết quả tất cả bạn bè bên cạnh cô ấy đều có một bí mật giấu cô ấy.”
“Cô gái đó không biết đấy là bí mật gì, cũng không biết những người này có ý đồ gì với mình, nhưng cô gái cảm thấy trái tim rất lạnh, vì từ lúc bắt đầu, cô ấy dùng tất cả sự chân tình của mình để làm bạn với họ.”
Cô nói xong, khóe miệng hơi nâng lên, dịu dàng cười một tiếng: “Cho nên em suy nghĩ, chị Dư Xán và anh Văn Trạm có giấu em gì không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận