Chương 339

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 339

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ăn Trộm
Đồng tử tĩnh mịch của Vi Sinh Văn Trạm hơi lóe, anh ta đi tới trước mặt cô từng bước một: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở hờ hững đáp: “Ừm.”
Anh ta cụp mắt, do dự mà vươn tay về phía cô.
Cô nhíu mày định né tránh, Vi Sinh Văn Trạm lại mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.
Cô bài xích rút về.
Tay Vi Sinh Văn Trạm siết chặt, lòng bàn tay cũng lạnh như băng.
Anh ta như không thấy sự chống cự của Kiều Sở Sở, nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu lại rất bình tĩnh: “Vừa rồi vệ sĩ của tôi nói với tôi cậu ta nhìn thấy có người bỏ đồ vào túi áo của cô, có chuyện này không?”
Vệ sĩ: “?”
Anh ta nói lúc nào?
Kiều Sở Sở cảnh giác nhìn về phía vệ sĩ: “Sao anh biết? Tôi không thấy có mặt anh.”
Vệ sĩ há to miệng:” Ặc…”
Vi Sinh Văn Trạm nghiêm mặt: “Cậu ta là ăn trộm chuyên nghiệp, vậy nên ở phương diện này cậu ta có chút nhạy bén, tư rất xa đã nhìn thấy.”
Vệ sĩ giật mình mình một cái, gật đầu như giã tỏi: “Ừm ừm ừm!”
Kiều Sở Sở cảnh giác nheo mắt lại, liếc về phía Vi Sinh Văn Trạm: “Thật sao?”
[Sao mình lại cảm thấy anh ta chủ động tới giúp mình là có chuyện mờ ám bên trong chứ? Bây giờ mình đã không còn quá nhiều tin tưởng với người giấu giếm mình bí mật gì đó nữa.]
Bàn tay nắm cổ tay cô của Vi Sinh Văn Trạm bất giác siết chặt, anh ta nhìn về phía vệ sĩ.
Vệ sĩ ngầm hiểu, thẳng sống lưng tự giới thiệu: “Cô Kiều, tôi từng vì trộm cắp mà ngồi từ mười năm, là tổng giám đốc Vi cho tôi cơ hội làm người một lần nữa. Tôi ở bên cạnh tổng giám đốc Vi với tư cách trang thiết bị hình người, ánh mắt của tôi vô cùng sắc bén, có thể thấy thứ người bình thường không thấy, chạm vào thứ người bình thường không thể chạm, chỉ có việc cô không thể tưởng tượng được chứ không có thứ tôi không trộm được!”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “… Vậy anh cũng giỏi quá rồi?”
[Mình rất khó không động lòng!]
[Chủ yếu là mình thật sự cảm thấy một cái vòng tay vàng vẫn chưa đủ, mình muốn trả lại gấp trăm nghìn lần, dùng vòng cổ vòng tay đắt nhất quấn Hạ Tuyết Thuần thành xác ướp!]
[Mình không có bản lĩnh đó, điều duy nhất mình có thể làm chính là nhét vòng cổ của mình vào, nhưng mình lại cảm thấy chưa đủ cẩn thận, rất dễ bị cắn ngược, vậy nên vòng cổ của người khác là tốt nhất.]
[Tuy rằng rất có lỗi với người khác, nhưng mình thật sự muốn cắn trả Hạ Tuyết Thuần.]
“Thế nào?” Vi Sinh Văn Trạm kéo cô tới trước, cúi đầu nhìn cô, giọng điệu bình tĩnh lại mang theo một chút xoa dịu: “Cô động lòng rồi sao?”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô do dự ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trong đôi mắt đen ngòm như mực của Vi Sinh Văn Trạm mang theo vẻ căng thẳng: “Chúng ta có quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, cô bị vu oan hãm hại trộm đồ cũng không có lợi cho thể diện của tôi và em gái tôi, vậy nên chúng ta phải đánh trả lại thật tốt.”
Vi Sinh Văn Trạm cúi người, nhìn thẳng vào cô, trịnh trọng vô cùng, giống như giao ra một trái tim chân thành.
“Cô cần cậu ta.”
“Cũng cần tôi.”
“Vậy nên…” Anh ta nghiêm túc nhìn vào mắt cô: “Xin cho tôi giúp cô.”
Tiệc trà tiến hành rất thuận lợi.
Vi Sinh Dư Xán ngồi bên cạnh bà cụ Vương Như Đường, cười tủm tỉm trò chuyện với bà ta.
Lam Anh ở bên kia của bà cụ Vương, cuối cùng cũng tìm được cơ hội mở miệng: “Bà Vương, giới thiệu với bà một chút, vị này là cô Hạ Tuyết Thuần, là họa sĩ trẻ mới vào giới nghệ thuật gần đây.”
Cô ta dịu dàng mời Hạ Tuyết Thuần: “Nào, Tuyết Thuần, mau tới đây chào hỏi bà Vương một chút.”
Hạ Tuyết Thuần thở ra một hơi, giảm bớt căng thẳng, bước nhanh về trước.
Vai cô ta bị người khác đụng nhẹ một cái.
Hạ Tuyết Thuần nghi hoặc nhìn lại.
Một vệ sĩ thanh tú gật đầu với cô ta: “Xin lỗi.”
Cô ta ghét bỏ mà vỗ chỗ vai bị chạm của mình, đi tới trước mặt bà Vương: “Bà Vương ạ.”
Bà Vương nhìn thấy cô ta thì kinh ngạc trợn tròn mắt, ngây ngẩn cả người.
Kiều Sở Sở lặng yên không tiếng động xuất hiện trong góc, phát ra một tiếng cười lạnh.
[Tới rồi tới rồi, xem thử ánh mắt của bà Vương này của chúng ta nào, rõ ràng đang nghĩ: Đây là hình mẫu kế thừa tưởng niệm cháu gái của mình.]
[Mà lời nói hành động của Hạ Tuyết Thuần thì đang tỏ vẻ: Đúng vậy. Tôi chính là hình mẫu của cháu gái bà.]
[Trạng thái tâm lý của Lam Anh chính là: Xem sợi dây mà mình đã kéo kìa, mình tìm ra hình mẫu của cháu gái mà bà cụ Vương thương nhất, mình không tin hai người này không móc nối với nhau được!]
Vi Sinh Dư Xán và Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Hai người bọn họ vừa căng thẳng vừa buồn cười mà nhìn Kiều Sở Sở.
Cô đang lồng tiếng đấy à?
Kiều Sở Sở không chú ý tới ánh mắt của hai người bọn họ, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận