Chương 342

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 342

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Thể Nào
Không thể nào!
Không thể có chuyện đó được!
Cô ta vừa định lật quần áo lại, đột nhiên quần áo bị người ta giành mất.
Kiều Sở Sở cầm quần áo của Hạ Tuyết Thuần, vẫy thật mạnh.
Một cái vòng tay vàng rõ ràng rơi xuống mặt thảm.
Mọi người hít vào một hơi.
Quả nhiên là cô ta trộm!
Tuy rằng trong lòng bọn họ đã có đáp án từ lâu nhưng vẫn giật mình.
Một em gái nhỏ tuổi nhất không nhịn được cảm thán: “Mẹ ơi, cô Hạ này là nữ siêu trộm hả? Cái này xuất bản sách được luôn rồi đó!”
Sắc mặt Hạ Tuyết Thuần trắng bệch, cô ta hoảng sợ tới mức toàn thân run rẩy: “Không phải, không phải tôi, rõ ràng Kiều Sở Sở mới là kẻ trộm!”
Rõ ràng cô ta cố ý bỏ lên người Kiều Sở Sở, cô ta rất rõ mình bỏ vào túi áo của cô.
Sao lại xuất hiện trên người cô ta!
Sao lại xuất hiện trên người cô ta rồi!
Kiều Sở Sở bỏ quần áo xuống đất, giễu cợt nói: “Cô đổ oan tôi đúng không?”
Hạ Tuyết Thuần tỉnh táo lại, hoảng sợ lắc đầu, không dám tin: “Tôi không có, tôi không biết, rõ ràng là cô… sao lại là tôi…”
Kiều Sở Sở cho vệ sĩ một ánh mắt.
Vệ sĩ đi tới trước mặt Hạ Tuyết Thuần: “Xin lỗi.”
Sau đó anh ta tát Hạ Tuyết Thuần một cái thật mạnh.
Hạ Tuyết Thuần bất ngờ không kịp đề phòng, đặt mông ngồi dưới đất, nước mắt ngập tràn hốc mắt trong nháy mắt: “Anh dám đánh tôi!”
Vệ sĩ mặt không biểu cảm: “Xin lỗi, bởi vì cô sỉ nhục cô Kiều, vậy nên tôi phải báo thù cho cô Kiều, cô có thể đánh trả, điều kiện tiên quyết là cô có thể đánh được tôi.”
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở quay người nhìn bà cụ Vương: “Còn cần tôi soát người không?”
Sắc mặt bà cụ Vương tái xanh, bà ta cứng đờ nhìn cô.
Kiều Sở Sở giễu cợt: “Bà không nên xin lỗi tôi sao, bà Vương?”
Mặt bà cụ Vương trầm xuống, cơ thịt trên mặt mơ hồ co rút.
Rõ ràng bà ta rất tức giận.
Nhưng bà ta vẫn cắn răng chịu đựng nói: “Xin lỗi cô Bùi, là tôi không tốt, tôi đổ oan cho cô, xin cô đừng để ý.”
Kiều Sở Sở cười khinh, cũng không định nhận: “Ừm, sau đó thì sao? Những người khác thì sao?”
Bà Vương hít sâu một hơi, nhìn vệ sĩ nhà mình: “Đuổi Hạ Tuyết Thuần ra ngoài!”
Lam Anh thay đổi sắc mặt: “Bà Vương, chuyện này…”
Bà Vương quát khẽ: “Cũng mời cô đi cho!”
Lam Anh ngạc nhiên, cảm thấy vô lý nhìn về phía Kiều Sở Sở, ấm ức tới ôm ngực.
Bà Vương cũng nhìn về phía Kiều Sở Sở, có chút không được tự nhiên: “Cô ngồi xuống đi, ngồi bên cạnh tôi.”
Kiều Sở Sở hừ lạnh: “Không cần, tôi cũng đi đây.”
Bà Vương: “?”
Những người khác: “?”
Hai mắt em gái nhỏ tỏa sáng: “!”
Kiều Sở Sở mang theo túi xách, cao ngạo nhìn bà cụ Vương nói: “Tôi sẽ không ở lại một nơi đã từng sỉ nhục tôi, càng không ngồi bên cạnh một người từng hoài nghi nhân phẩm của tôi.”
Cô không quay đầu lại rời khỏi, xem thường hừ lạnh.
[Bà lão này thật sự tưởng mình là thái hậu tôn quý trong hậu cung rồi hả? Loại người qua cầu rút ván này, ngồi bên cạnh bà ta mình cũng buồn nôn!]
[Mình đã không còn là Kiều Sở Sở rồi, bây giờ mình là Kiều Sở Sở 2.0 sống lại quay về!]
[Đi thôi! Mình đang vội đuổi theo nội dung cốt truyện! Không rảnh hầu bà ta!]
Vi Sinh Dư Xán đứng lên, cười tủm tỉm nói: “Tôi cũng đi đây.”
Vi Sinh Văn Trạm theo sát phía sau, bước tới sau lưng Kiều Sở Sở.
Có vài người đứng dậy theo: “Có lẽ tổng giám đốc Vi không vui, chúng ta đi xem thử.”
Tất cả những người có quan hệ tốt với gia tộc Vi Sinh đều đi hết.
Chỉ còn lại nửa số người ở lại câu lạc bộ.
Bà cụ Vương cắn chặt răng, trong lòng đều là sự bất lịch sự của Kiều Sở Sở.
Không có quy củ!
Thật sự không có quy củ!
Lão bát nhà họ Bùi này dám nói chuyện với bà ta như vậy, cô tưởng mình là ai!
Bà ta nén giận nói: “Nếu tất cả mọi người có chuyện, hôm nay coi như bỏ đi.”
Mọi người lúng túng đáp lời.
Bà cụ Vương đứng dậy, lấy vòng tay vàng nhân viên phục vụ đưa qua, phẫn nộ rời khỏi câu lạc bộ.
Lam Anh và Hạ Tuyết Thuần nhìn nhau, cũng nhanh chúng chạy vội ra ngoài.
Bọn họ muốn đi tìm Kiều Sở Sở hỏi một chút rốt cuộc là có chuyện gì.
Kiều Sở Sở đi tới cửa lớn.
Vi Sinh Dư Xán và Vi Sinh Văn Trạm bước nhanh phía sau cô.
Những người khác cũng nhao nhao đi ra, nhìn về phía Kiều Sở Sở đi đầu.
Lưng cô thẳng tắp, ngạo nghễ đứng trước mặt tất cả mọi người, bước trên giày cao gót, giống như một lão lớn nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận