Chương 345

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 345

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đâu Rồi
Mặt Vi Sinh Biệt Hạc u ám: “Ông chú thì đừng lên tiếng!”
Tim Vi Sinh Lẫm bị trúng tên: “Ông chú?”
Vi Sinh Biệt Hạc lại hung dữ nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng: “Anh nhàm chán sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng cười giả tạo: “Con người của em vừa đứng ở đây một phát, ánh mặt trời cũng chiếu lên người em, em vừa ngọt ngào vừa đáng yêu, người bình thường đều chọn em!”
Vi Sinh Biệt Hạc cười khinh: “Em chỉ toàn giả vờ, anh là trước sau như một. Huống chi loại đàn ông dối trá, ngọt tới phát ngấy như em một chút sức hút cũng không có, em cho rằng em sẽ được phụ nữ thích sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng miệng cười mà lòng không cười: “Em không cần được phụ nữ thích, em chỉ cần được Kiều Sở Sở thích.”
Vi Sinh Biệt Hạc hạ giọng: “Vậy Kiều Sở Sở cũng sẽ không thích em.”
Vi Sinh Lẫm ở một bên ôm ngực, không chịu nổi đả kích: “Anh… anh là ông chú… cho dù anh đẹp trai, tính tình trẻ trung, không hề khác với thanh niên, anh cũng là ông chú sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc và Vi Sinh Hoài Lăng nhìn về phía anh ta, gật đầu thật mạnh.
Vi Sinh Lẫm như bị sét đánh, chỉ về phía Vi Sinh Văn Trạm: “Vậy anh cả chính là cha của Kiều Sở Sở rồi?”
Vi Sinh Văn Trạm nhíu mày kiếm: “Liên quan gì tới anh? Chiếc Bugatti màu đen kia là anh tặng cô ấy, các em ở chỗ này đắc ý cái gì?”
Vi Sinh Dư Xán đứng bên cạnh bọn họ, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Mấy người không sợ Kiều Sở Sở cảm thấy mấy người ồn ào sao?”
Bọn họ giật mình.
Bọn họ cố gắng hạ giọng cãi nhau, giống như trò chuyện, không có ai biết bọn họ đang nói gì.
Nhưng…
Kiều Sở Sở sẽ cảm thấy bọn họ ồn ào sao?
Mấy người quay đầu, phát hiện Kiều Sở Sở đã biến mất.
Vi Sinh Hoài Lăng nóng nảy: “Sở Sở đâu?”
Vi Sinh Biệt Hạc cũng nhíu mày: “Kiều Sở Sở đâu?”
Các vị khách ngơ ngác nãy giờ giật giật khóe miệng.
Em gái nhỏ nhỏ tuổi nhất chỉ về phía cửa, lúng túng nói: “Vừa rồi cô Kiều quét một chiếc xe điện ở đối diện đường, chạy xe điện đi rồi.”
Vi Sinh Dư Xán cười khinh: “Đúng vậy, em ấy còn chào hỏi chị.”
Mấy người đàn ông gia tộc Vi Sinh khiếp sợ nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán: “Vậy sao chị/em không nói?”
Vi Sinh Dư Xán xì mũi coi thường: “Vì sao chị phải nói? Các người đều tranh giành, đương nhiên em ấy muốn chạy rồi!”
Bọn họ nhìn nhau, chia nhau đuổi theo.
Người thì lên xe thể thao, người thì lên xe thương vụ, người thì lên trực thăng, nhanh như chớp đi hết.
Vi Sinh Dư Xán ở nguyên tại chỗ, liếc nhìn những vị khách đang đờ đẫn, cười quyến rũ: “Xin lỗi, khiến mọi người chê cười rồi, Sở Sở được người nhà chúng tôi thích như vậy đó! Chúng tôi đều xem em ấy như bảo bối mà cưng chiều!”
Cô ấy trào phúng nhìn về phía bà cụ Vương và Hạ Tuyết Thuần mặt mày tái xanh: “Ai tốt với em ấy, gia tộc Vi Sinh chúng tôi đều nhớ rồi, yên tâm đi.”
Lam Anh: “…”
Hạ Tuyết Thuần: “…”
Bà cụ Vương: “…”
Những người khác thay đổi sắc mặt, chợt hiểu ra.
Có nghĩa là Kiều Sở Sở được gia tộc Vi Sinh cưng chiều!
Vậy bà cụ Vương và Lam Anh còn có Hạ Tuyết Thuần xui xẻo rồi!

Kiều Sở Sở chạy xe điện, thẳng người đón gió, biểu cảm ổn định như xác chết.
Thực tế chứng minh.
Chỉ cần giả ngầu tốt, chạy cái gì cũng được.
Hơn nữa cô cần có thời gian để tiêu hóa vấn đề bọn họ gạt cô, cô vẫn không có cách để quay về trạng thái cũ, vì như vậy quá dối trá.
Tình cảm dối trá, cô thà vứt đi cũng không muốn ôm.
Dần dần, một chiếc xe chạy song song cô.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra gương mặt u ám của Quý Yến Xuyên: “Đã lâu không gặp, vẫn ổn chứ?”
Kiều Sở Sở: “?”
Quý Yến Xuyên nhìn cô từ trên xuống dưới, quái gở nói: “Thế nào, cô không có xe à, đám anh trai của cô không thương cô nữa sao?”
Anh ta vươn tay, thử tóm lấy cô: “Nếu không cô lên xe tôi đi, tôi có thể thương hại cô một chút.”
Một tiếng quát lớn từ trên trời giáng xuống: “Này này này, chiếc Rolls-Royce bên dưới, lúc ngồi xe không được thò tay ra ngoài cửa sổ không hiểu hả? Rút tay lại cho tôi!”
Quý Yến Xuyên ngơ ngác thò đầu ra.
Bên trên chiếc xe vậy mà có một chiếc trực thăng lượn lờ.
Vi Sinh Lẫm cầm micro thò đầu ra: “Chú đây lệnh cho cậu! Đừng có lôi lôi kéo kéo có nghe thấy không!”
Quý Yến Xuyên: “?”
Quý Yến Xuyên kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Có trực thăng không ngồi, cô chơi thả diều hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận