Chương 347

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 347

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ai Là Người Xui Xẻo Tiếp Theo
Gió biển thổi qua mái tóc xoăn xõa tung của Kiều Sở Sở, chân ngắn nhỏ của cô bước xuống xe điện, đứng bên cạnh xe nhìn anh ấy.
Bùi Du Xuyên vô thức lùi về sau hai bước.
… Sao lại sợ cái gì thì gặp cái đó vậy?
Kiều Sở Sở sẽ thế nào với anh ấy? Sẽ chán ghét anh ấy sao?
Sẽ trừng phạt anh ấy sao?
Anh ấy còn muốn lùi về sau, nhưng dưới chân như mọc rễ, không nhúc nhích nổi một chút.
Bởi vì anh ấy kinh ngạc phát hiện, nếu như Kiều Sở Sở vì chuyện này mà muốn trừng phạt anh ấy, anh ấy không muốn tránh, chỉ muốn nhận sai, muốn nịnh nọt, bất kể thế nào, nhất định đừng không để ý tới anh ấy.
Nhưng nếu Kiều Sở Sở vì tiếng lòng mà không để ý tới anh ấy.
Còn không bằng giết anh ấy đi.
Nghĩ tới đây, Bùi Du Xuyên nhếch miệng cười, giang tay chạy về phía cô: “Chốc lát không gặp đã chủ động tới tìm anh, nhất định là em nhớ anh, để anh ba ôm em một cái, cùng anh lên du thuyền hạng sang đi!”
Kiều Sở Sở quay đầu bước đi, đi thẳng tới trước mặt nhân viên công tác, lấy ra một xấp tiền: “Tôi là một bảo mẫu, lát nữa Tử Hàm* nhà tôi sẽ lên thuyền, tôi cho là thuyền của các người có nguy hiểm về an toàn, làm phiền các người hiện tại kiểm tra thuyền một chút.
(*Một cách gọi trẻ con, thường là bé trai.)
[Nhiệm vụ này của Bùi Du Xuyên rất dễ thay đổi, dứt khoát tìm được chỗ hư hỏng trên thuyền, kêu nhân viên công tác đổi thuyền là được rồi. Mình thậm chí không cần tốn nhiều miệng lưỡi, còn không cần nói chuyện với Bùi Du Xuyên, chuyện nay đã được giải quyết nhẹ nhàng.]
Kiều Sở Sở cười xấu xa: [Tử Hàm là bảo bối, muốn chạy đi đâu thì chạy.]
Nhân viên công tác có chút lúng túng: “Ầy… chuyện này không hợp quy định, Tử Hàm nhà cô ở đâu?”
Bùi Du Xuyên như một cái tủ lạnh lớn có thể chuyển động, đi tới trước mặt nhân viên công tác, giọng cục mịch nói: “Tôi chính là Tử Hàm.”
Nhân viên công tác: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Nhân viên công tác nhìn Kiều Sở Sở, lại nhìn Bùi Du Xuyên.
Nhìn Bùi Du Xuyên, lại nhìn Kiều Sở Sở, khóe miệng giật giật: “Đây thật sự là Tử Hàm nhà cô sao?”
Kiều Sở Sở: “…”
Nhân viên công tác ngẩng đầu nhìn dáng người cao lớn cả Bùi Du Xuyên: “Không phải cô nói đứa Tử Hàm nhà cô là đứa bé sao? Chẳng lẽ đây là con của cô?”
Vẻ mặt vốn dĩ ghét bỏ của Kiều Sở Sở trở nên tràn đầy hăng hái trong nháy mắt: “Đúng vậy, anh ấy chính là con của tôi.”
Nhân viên công tác: “?”
Bùi Du Xuyên bình tĩnh nói: “Em ấy muốn kêu các người kiểm tra thì kiểm tra đi, tôi là khách hàng kim cương ở chỗ này của các người, em ấy cũng thế.”
Bùi Du Xuyên thuận tiện đè tiền của Kiều Sở Sở xuống, lấy điện thoại ra chứng minh thân phận khách hàng kim cương của mình trước, sau đó lấy Wechat ra chuẩn bị quét mã bất kỳ lúc nào: “Tôi chuyển cho anh ít tiền, xem như phí vất vả cho anh và nhân viên công tác bên cạnh anh.”
Nhân viên công tác: “?”
Cô gái này nói anh ấy là con trai, anh ấy không giải thích một chút đã vô cùng trôi chảy mà đẩy mạnh bước kế tiếp sao?
Nhân viên công tác gãi đầu một cái: “Thôi được, nếu là khách hàng kim cương, vậy tôi đi xin phép cấp trên một chút là được, không cần anh trả tiền.”
Nhân viên công tác đi càng lúc càng xa.
Bùi Du Xuyên cất điện thoại, cong môi cười với Kiều Sở Sở: “Anh còn tưởng rằng tâm trạng em không tốt.”
Vừa rồi cách thật xa sắc mặt tệ như vậy.
Giống như muốn giết người vậy.
Dù sao cô đã biết tập thể bọn họ che giấu một bí mật, đổi thành anh ấy, nhất định cô cũng sẽ tức giận.
Anh ấy thử thăm dò: “Rốt cuộc em có tức giận hay không?”
Kiều Sở Sở hất cằm, không trả lời mà hỏi lại: “Anh biết một phần nguyên nhân của ung thư vú là gì không?”
Bùi Du Xuyên nhíu mày: “Là gì?”
“Tức giận đó!” Cô bình tĩnh lại: “Đúng là dạo gần đây tâm trạng của em không được tốt cho lắm, nhưng bây giờ em đã điều chỉnh xong rồi!”
[Bọn họ có bí mật giấu mình, với mình mà nói cũng không quan trọng, mình cũng không thể luôn buồn bã nặng nề được.]
[Bọn họ có chuyện giấu mình, mình cũng có thể giấu bọn họ mà. Chờ mình mang theo bọn họ sống tới kết cục cuối cùng, mình sẽ ra nước ngoài chuồn êm luôn!]
[Để cho anh mình cũng không tìm thấy mình!]
Nụ cười của Bùi Du Xuyên cứng đờ: “?”
Cái gì?
Tâm trạng của Kiều Sở Sở rất tốt.
[Quan trọng nhất là, chạy xe điện một lát cũng khiến mình nhớ tới thời gian làm việc vặt giao đồ ăn ở kiếp trước. Lúc đó tiền không có nhà không có, quần áo thì không nỡ mua, mỗi ngày còn phải cãi nhau với người ta, mệt muốn chết.]
[So với những việc nhỏ vụn vặt mình gặp ở kiếp trước thì loại cản trở trong giàu có ở kiếp này là cái thá gì chứ.]
[Đợi đến lúc kết cục cuối cùng, mình mang theo tiền mình kiếm được tự do đi du lịch vòng quanh thế giới!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận