Chương 350

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 350

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bia Mộ
Cô vừa khóc vừa cười: “Nhưng cũng không phải chỉ có một mình em, hiện tại em có rất nhiều người theo đuổi, em bỏ cũng không hết, bọn họ bám em như chó, muốn kết hôn với em.”
Kiều Sở Sở tự giễu nói: “Thật ra bọn họ đều đang nhắm vào gia sản của em, dù sao các anh chết rồi, tất cả tài sản của nhà họ Bùi đều là của em, thậm chí những người khác trước khi chết, chỉ cần có thể nói chuyện thì đều chuyển tài sản cho em. Bây giờ em là phú bà rất có tiền rất giàu có, bọn họ thậm chí muốn chia sẻ em.
Vậy nên đột nhiên em nghĩ, trước kia các anh đều giúp em đốt thư tình, khí đó em không hiểu, còn tức giận. Bây giờ em nghĩ, có phải các anh cũng đang giúp em sàng lọc tuyển chọc một người thật lòng không.”
Nước mắt cô rơi xuống trước mộ bọn họ: “Nhưng làm gì có ai thật lòng, các anh vừa chết, bên cạnh em đã không còn người thật lòng nữa.”
Bùi Du Xuyên giương mắt, nhìn thấy phía sau cô lục tục có rất nhiều người đàn ông đi tới.
Bọn họ vuốt tóc, mặc âu phục cắt may vừa ngờ, tranh giành đi về phía cô: “Sở Sở.”
Bọn họ đi tới bên cạnh cô, thân mật đỡ cô dậy, mồm năm miệng mười nói: “Sở Sở em đừng khóc, người chết không thể sống lại được, em khóc như vậy khiến trái tim anh tan nát rồi.”
“Mẹ anh đã tự tay làm cho em một bàn cơm, cả nhà bọn anh đều ở nhà đợi anh về ăn cơm đấy Sở Sở. Sau này có bọn anh ở đây, em đã có người nhà rồi, em không còn anh trai nữa nhưng em có anh mà!”
“Sở Sở anh yêu em, em cũng biết từ tiểu học anh đã thích em rồi! Nhưng lúc đó anh tự ti không dám nói chuyện với em, nhưng bây giờ anh đã khác rồi, anh rất nỗ lực!”
“Sở Sở, dạo gần đây tình trạng thái tinh thần của em càng lúc càng tệ, em tin anh đi, chị của anh là bác sĩ tâm thần, nhất định chị ấy sẽ chữa khỏi cho em!”
Kiều Sở Sở muốn tránh ra, nhưng cô thật sự quá gầy gò.
Cô đã thành da bọc xương, không đẩy bọn họ ra nổi, chỉ có thể ôm chặt mộ bia của bọn họ, nhưng cũng chỉ phí công, bị tranh giành kéo xuống.
Cô chán ghét mà nhìn đám đàn ông xung quanh mình, đột nhiên có sức mạnh, tránh khỏi tất cả mọi người, nhào về phía trước mộ bia của bọn họ: “Anh, em đã có một kế hoạch tỉ mỉ, nếu như các anh trên trời có linh, xin hãy phù hộ em!”
Kiều Sở Sở lại bị đám đàn ông tranh giành lôi kéo, càng kéo càng xa, cô khàn cả giọng…
“Anh, lại một lần nữa, em đảm bảo kết cục của chúng ta sẽ không phải thế này, các anh chờ em, chờ em!”
Bùi Du Xuyên giật mình tỉnh lại, hương vị gió biển đập vào mặt.
Anh ấy thất thần mà quỳ gối.
Kiều Sở Sở ngồi trước mặt anh ấy, nghi hoặc nhìn anh ấy: “Anh làm sao vậy? Sao anh lại khóc dữ dội như vậy?”
Bùi Du Xuyên không nói chuyện.
Kiều Sở Sở trước mắt da thịt trắng nõn, hai má mũm mĩm, trong mắt tràn đầy ánh sáng sức sống.
Giống như một người hoàn toàn khác với Kiều Sở Sở hồn bay phách lạc, gầy tới mức da bọc xương kia.
Kiều Sở Sở kia thì mỗi ngày đều mặc đồ đen tới tế bái bọn họ, mang theo đồ ăn bọn họ thích, ngồi trong nghĩa trang nói chuyện với bọn họ.
Quản lý đều lặng lẽ bàn tán về cô, bạn bè và người nhà đều chết hết, là một kẻ điên có tiền.
Cô không thèm để ý chút nào, nói rất nhiều chuyện cùng trải qua với bọn họ khi còn sống, cùng với những chuyện mà cô đã lén trải qua một mình.
Thậm chí còn nói, ban đầu hệ thống kêu cô làm nhiệm vụ, cô thật sự không muốn, nhưng vẫn bị hệ thống tra tấn từng chút, dần dần phục tùng.
Cô nói cô có lỗi với bọn họ.
Cô càng có lỗi với bản thân.
Bùi Du Xuyên như đích thân trải qua những chuyện đó, có thứ gì đó xuất hiện trong đầu, giống như dây leo, chậm rãi quấn lấy trí nhớ hiện tại của anh ấy.
Anh ấy dần dần cảm thấy sợ hãi, đưa tay ôm Kiều Sở Sở vào ngực.
“Sở Sở, xin lỗi, xin lỗi!”
Kiều Sở Sở nghi hoặc: “Cái gì?”
Bùi Du Xuyên lệ rơi đầy mặt, khóc tới run rẩy, ôm chặt lấy cô: “Anh có lỗi với em, anh không nên oán trách em, không nên lạnh nhạt với em. Anh trai sai rồi, anh trai biết sai rồi. Anh bù đắp cho em, anh muốn gì anh cũng cho em, đừng hận anh, xin em đừng hận anh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận