Chương 351

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 351

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bùi Du Xuyên 2.0
Kiều Sở Sở: “?”
Cô không rõ ràng cho lắm: “Anh nghe được cái gì rồi? Hay là nhìn thấy gì? Sao đột nhiên anh lại nhận lỗi chứ?”
[Là hệ thống nói chuyện với anh ấy sao?]
[Hay là Bùi Du Xuyên cũng có năng lực biết trước?]
Cô càng nghĩ càng sốt ruột: “Anh nói đi, anh nhìn thấy gì?”
Bùi Du Xuyên há mồm muốn nói, nhưng trái tim đau đớn một trận.
Cứ như chỉ cần anh ấy dám nói ra là anh ấy sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Anh ấy do dự một chút, lắc đầu: “Lúc anh đang ôm em thì đột nhiên nhìn thấy em đang ở nghĩa trang khóc. Em rất gầy, mà anh hình như đã chết, thậm chí không thể động đậy.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Thật sao?”
[Đó chẳng phải là mình ở tuyến thời gian đầu tiên sao? Chẳng lẽ trí nhớ của Bùi Du Xuyên cũng rối loạn rồi hả?]
Bùi Du Xuyên nhẹ gật đầu: “Đúng, chỉ là một chút mà thôi, anh cảm nhận được cảm giác đó.”
Trái tim của anh ấy đau âm ỉ: “Bây giờ phản ứng lại, chắc là ảo giác.”
Nói xong, trái tim anh ấy hết đau trong nháy mắt.
Kiều Sở Sở giật mình một cái, đăm chiêu nhẹ gật đầu: “Ảo giác à.”
[Vậy xem ra anh ấy vẫn không nhìn thấy gì, có lẽ chỉ là móc nối một chút, nhưng đang yên đang lành lại móc nối chứ?]
[Nếu có thể hỏi hệ thống một chút thì tốt rồi, đáng tiếc hệ thống có thể chủ động liên lạc mình, mình lại không thể chủ động liên lạc với hệ thống. Chờ lần sau nó tới tìm mình nói chuyện thì mình hỏi thử xem.]
Cô nhíu mày suy tư.
[Dù sao cũng không đến mức Bùi Du Xuyên ở tuyến thời gian đầu tiên dung hợp vào trong cơ thể của Bùi Du Xuyên hiện tại đúng không?]
Bùi Du Xuyên quỳ dưới đất, trong đồng tử thâm thúy mơ hồ tỏa ra ánh sáng u ám, mặc dù không lộ vẻ gì nhưng lại bao trùm sự tức giận, u ám mà đáng sợ.
Kiều Sở Sở đứng dậy, thử đỡ anh ấy: “Bây giờ anh có thể đứng lên không? Nếu không thì tới bệnh viện nhé?”
Từ trong chỗ tối một vật thể màu đen bay tới.
Kiều Sở Sở nhìn sang, không kịp né tránh.
Cơ thể cô đột ngột bị ai đó đụng ngã.
Bùi Du Xuyên mạnh mẽ đè trên người cô, đỡ mặt cô lăn sang một bên.
Quả tạ đập ầm ầm kế bên mặt cô.
Một tiếng “ầm!” thật lớn vang lên.
Kiều Sở Sở trừng to mắt, vô cùng cứng đờ mà nhìn sang bên cạnh.
Quả tạ đã sắp đụng vào da thịt cô.
Nếu không có Bùi Du Xuyên, có lẽ quả ta này đã đập nát đầu cô rồi.
Kiều Sở Sở còn chưa hoàn hồn, nhìn Bùi Du Xuyên đè trên người mình.
[Trời ạ, mình bị người khác giết quá nhiều nên quên mất còn có sự cố ngoài ý muốn giết chết mình rồi.]
Đồng tử u tối của Bùi Du Xuyên nhìn chằm chằm cô, cơ thể cường tráng như mãnh thú bảo vệ cô chặt chẽ dưới người, gương mặt anh tuấn lạnh lùng đã hoàn toàn u ám.
Mang theo cảm xúc và khí tràng mà cô nhìn không hiểu.
Hô hấp của Kiều Sở Sở khựng lại, mơ hồ cảm thấy anh ấy đã thay đổi rất dứt khoát.
Trở nên vừa thần bí vừa nguy hiểm.
Một người lớn vội vàng chạy tới: “Xin lỗi, con tôi bất cẩn ném quả tạ tới, nó không tìm được phương hướng!”
Bùi Du Xuyên không nói lời nào, cầm quả tạ nặng trịch, ném mạnh vào vai của người nọ: “Cút!”
Người đàn ông vô cùng hoảng sợ, ôm bả vai đau đớn có chút tức giận, lại thấy ánh mắt của Bùi Du Xuyên hung ác giống như muốn giết người.
Gã ta có chút sợ hãi, cầm quả tạ e sợ bỏ đi.
Kiều Sở Sở ngơ ngác nhìn Bùi Du Xuyên.
Anh ấy dịu dàng mà ôm cô, dỗ dành cô từng chút từng chút: “Không sao, có anh ở đây, chúng ta không sao.”
Cô dựa vào ai anh ấy, có chút lúng túng: “Ặc… vốn dĩ em cũng không sợ.”
[Chỉ cần không phải người tới giết mình, kỳ thật phản ứng của mình với sự cố ngoài ý muốn cũng được.]
Cô tránh ra: “Em phải về nhà rồi.”
[Về nhà nghỉ ngơi thật tốt, dù sao đã đổi một chiếc thuyền mới, có lẽ không sao nữa.]
Bùi Du Xuyên nhíu mày, nhớ tới cảnh Kiều Sở Sở chết trong tai nạn xe kia.
Anh ấy nắm lấy ta cô, cứng rắn nói: “Anh không cho phép em đi!”
Kiều Sở Sở sững sờ, ghét bỏ bĩu môi: “Sao, anh còn muốn chơi trò tổng giám đốc ngang ngược cưỡng chế giam cầm hả? Anh cho rằng em sẽ nghe lời anh sao?”
Bùi Du Xuyên hừ lạnh, lấy điện thoại ra: “Nếu em không đi, anh cho em thêm ba triệu, xem như kinh phí em hẹn hò với anh… à không phải là cùng nhau chơi đùa thư giãn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận