Chương 356

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 356

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tình Bạn Tan Vỡ
Bùi Du Xuyên thu hồi ánh mắt, giấu đi ý muốn giết người lạnh lẽo, tiếp tục đàm phán với tổng giám đốc Trương.
Kiều Sở Sở còn đang suy tư.
Hạ Tuyết Thuần đi tới trước mặt cô: “Kiều Sở Sở, chuyện cái vòng tay vàng kia là sao?”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, nhướng mày, như cười mà không phải cười: “Cô trộm chứ sao.”
Hạ Tuyết Thuần phẫn nộ: “Không phải tôi trộm! Là cô trộm!”
Cô ta lớn tiếng như vậy, khách khứa xung quanh đều kinh ngạc nhìn về phía hai người bọn họ.
Hạ Tuyết Thuần kiêng dè mà hạ giọng, hung tợn nói: “Tôi không có trộm, nhất định là cô trộm, cô vu oan hãm hại tôi!”
Kiều Sở Sở chống cằm, nhìn cô ta giống như nhìn một con khỉ, không để ý mà lấy điện thoại ra: “Đột nhiên tôi nghĩ tới, dựa theo những thứ cô trộm lúc đó, có lẽ có thể khiến cô ăn cơm tù mấy năm. Vậy tôi báo cảnh sát đây!”
Hạ Tuyết Thuần vô cùng hoảng sợ, đè điện thoại của cô lại: “Tôi đã nhận được sự thông cảm của mấy vị khách đó rồi, cô báo cảnh sát cũng vô dụng.”
“Tôi cứ báo cảnh sát trước rồi tính sau.” Kiều Sở Sở mở điện thoại ra.
Mặt Hạ Tuyết Thuần trầm xuống, đưa tay muốn cướp: “Đưa tôi!”
Kiều Sở Sở tóm lấy cánh tay cô ta bóp mạnh một cái.
Hạ Tuyết Thuần đau tới hét lên: “Á! Buông ra!”
Nụ cười của Kiều Sở Sở u ám: “Cô đụng tôi một cái thử xem?”
Hạ Tuyết Thuần giãy giụa lùi lại, đau đến mức rưng rưng nước mắt: “Rõ ràng là cô không thể thấy tôi sống tốt!”
Giọng nói của Tề Tiểu Giai đột nhiên vang lên: “Đúng, trong mắt cô ai cũng không thể thấy cô sống tốt.”
Kiều Sở Sở nghe thấy giọng nói này thì kinh ngạc nhìn lại.
Tề Tiểu Giai mặc quần áo nhân viên, vừa làm việc vừa lạnh lùng trừng Hạ Tuyết Thuần: “Bây giờ cô có tiền, tất cả mọi người đều không thể thấy cô sống tốt, đúng không?”
Kiều Sở Sở lập tức bày ra dáng vẻ hóng hớt.
Ồ?
Hình như là hai người này cãi nhau!
Hạ Tuyết Thuần nhìn thấy Tề Tiểu Giai thì dáng vẻ kiêu ngạo lập tức tan biến trong nháy mắt: “Sao cậu lại ở chỗ này?”
Tề Tiểu Giai cười khinh: “Làm công đó chị gái, tôi lại không tìm được việc làm, tôi còn phải kiếm tiền nuôi gia đình.”
Oán khí của Tề Tiểu Giai còn nặng hơn quỷ, cô ta vừa lau bàn vừa nói thầm: “Cô cho rằng ai cũng giống cô tìm cha nuôi à.”
Hạ Tuyết Thuần bực bội xấu hổ mà mấp máy môi: “Tiểu Giai, cậu là lòng cao hơn trời, nếu không thì cậu đã làm việc ở công ty của chú Long từ lâu rồi.”
Tề Tiểu Giai dứt khoát ném khăn lau lên mặt cô ta: “Cô bớt nói xạo đi! Cút!”
Kiều Sở Sở: “!”
Cô hưng phấn che miệng, kinh ngạc mà nhìn đôi bạn thân thiết như chị em trước mắt.
[Có chuyện!]
[Mình thích hóng chuyện nhất!]
Bùi Du Xuyên nhìn về phía Kiều Sở Sở, thấy cô bị kẹp giữa Tề Tiểu Giai và Hạ Tuyết Thuần ngạc nhiên che miệng.
Sau đó, Kiều Sở Sở chú ý tới anh ấy, lén lút chỉ vào hai người kia, dùng khẩu hình miệng nói: “Hai người bọn họ cãi nhau rồi!”
Hai mắt anh ấy tỏa sáng, nhìn ánh mắt gian xảo và nụ cười khó kìm được của cô, khóe miệng như bị thứ gì móc, không nhịn được bật cười.
Ai cãi nhau với ai không quan trọng.
Quan trọng nhất là…
Anh ấy rất thích nụ cười của Kiều Sở Sở.
Hạ Tuyết Thuần lấy khăn lau xuống, rưng rưng nhìn Tề Tiểu Giai, không nói thêm nữa, bỏ khăn lau xuống đất, đi tìm Lộ Na.
Kiều Sở Sở hưng phấn khó nhịn: “Tề Tiểu Giai, tôi cho cô một trăm, nói tôi nghe chuyện của hai người được không?”
Tề Tiểu Giai cười lạnh một tiếng, nhặt khăn lau lên: “Không cần cô trả thù lao, tôi và Hạ Tuyết Thuần tuyệt giao rồi, cô ta dây dưa không rõ với hai ông già đã có vợ con, còn xem thường tôi.”
Kiều Sở Sở hai tay chống cằm: “Ồ? Cô nói rõ ra xem?”
Tề Tiểu Giai thở ra một hơi, đập khăn lau lên bàn, khó chịu nói: “Hai kẻ nhà họ Long kia đã hơn năm mươi, mua Mercesdes-Benz, mua quần áo cho cô ta. Tôi đã nói với cô ta tìm ai cũng được, đừng tìm người đã có gia đình, giống như người thứ ba vậy! Cô ta cảm thấy ấm ức, nói chuyện này với người nhà họ Long, ngày hôm sau có hai tên lưu manh tới xịt sơn lên cửa nhà tôi, nói tôi là người thứ ba!”
Kiều Sở Sở: “?”
Tề Tiểu Giai hít mũi một cái, đè nước mắt đã hiện lên lại: “Tôi kêu Hạ Tuyết Thuần giải thích, cô ta nói cô ta cũng không ngờ rằng người nhà họ Long lại làm như vậy, sau đó giống như bố thí tìm một dì chà cửa cho tôi, cũng không xin lỗi, kêu tôi đừng để bụng, người nhà họ Long chỉ quá yêu thương cô ta mà thôi.”
Kiều Sở Sở càng nghe càng cảm thấy kỳ cục: “Sau đó thì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận