Chương 358

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 358

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chạy Trốn
[Tiên đoán cho thấy sở dĩ Bùi Du Xuyên chết là vì bị nhốt ở nơi nào đó, hiện tại anh ấy ở bên cạnh mình, anh ấy tuyệt đối sẽ không chết!]
Bốn phía không ngừng có thứ gì đó rơi xuống.
Tiếng hét và khóc của mọi người vang lên bên tai.
Bùi Du Xuyên ở phía sau lưng cô, nhìn bàn tay nắm thật chặc tay anh ấy của cô.
Làn da trắng nõn của Kiều Sở Sở tạo thành đối lập rõ ràng so với làn da đen của anh ấy.
Khớp xương non mềm, mảnh khảnh kia vì dùng sức quá nhiều mà trái lại lộ ra màu xanh nhàn nhạt.
Thứ lòng bàn tay cô nắm thật chặt, là mạng sống của anh ấy.
Bỗng nhiên Bùi Du Xuyên cảm thấy sự vật xung quanh mình đều mơ hồ.
Chỉ có Kiều Sở Sở ở chính giữa là rõ ràng.
Rõ ràng đến mức giống như cả đời đều không thể quên được.
Đột nhiên Tề Tiểu Giai hét ầm lên: “Kiều Sở Sở, có gì đó rơi xuống!”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu, kinh sợ thấy một đống ly rơi về phía mình.
Cô vô thức muốn lùi về sau, cơ thể lại mất thăng bằng, ngửa thẳng ra sau.
Bùi Du Xuyên từ phía sau xông tới, ôm chặt lấy cô, vô số ly vỡ đập lên lưng anh ấy.
Kiều Sở Sở hoảng sợ, muốn ngẩng đầu nhìn anh ấy, lại bị anh ấy giữ chặt gáy: “Có mảnh thủy tinh, nguy hiểm!”
Bên tai cô vang lên ong ong, chờ cô phản ứng lại thì Bùi Du Xuyên đã nắm tay cô chạy ra ngoài.
Tốc độ thân tàu nghiêng rất chậm, không ngừng có thứ gì đó rơi xuống.
Cô đi theo sau lưng Bùi Du Xuyên, thấy sau lưng anh ấy toàn là máu.
Thủy tinh bén nhọn đâm xuyên qua âu phục của anh ấy, khiến vết máu loang ra từng mảng.
Cái bàn rơi nghiêng, anh ấy vừa nhấc ghế ra, vừa nắm tay cô, dứt khoát mở ra một con đường.
Tề Tiểu Giai ở phía sau hai người lại hét ầm lên: “Á! Rất nhiều dao nĩa rơi xuống!”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy dao nĩa không biết từ nơi nào rơi xuống chỗ cô như mưa.
[Mẹ kiếp!]
[Cái này tới để giết mình!]
Đột nhiên Bùi Du Xuyên buông tay cô ra, hai tay không ngừng vung vẩy trên không trung giống như bạch tuộc.
Tề Tiểu Giai tiếp tục hét lên: “Á! Anh ta bắt được toàn bộ dao nĩa! Kiều Sở Sở anh trai cô trâu bò quá!”
Bùi Du Xuyên đứng vững, hai tay cầm đầy dao nĩa, quay đầu lại kiên định nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Không bị thương chứ? Dao và nĩa không đâm trúng người em chứ?”
Kiều Sở Sở dời tầm mắt: “… Không đâm trúng người em.”
Nhưng đâm trúng người anh ấy!
Trên vai Bùi Du Xuyên có hai cái dĩa ăn đâm vào.
Bên trái một cái, bên phải một cái.
Đã đâm thật sâu vào thịt của anh ấy, thậm chí còn đang chảy máu.
Cơ thể giống như một suối phun nhỏ.
Bùi Du Xuyên hồn nhiên không biết, giơ ngón cái lên với cô, vết thương trên vai còn đang chảy máu ào ào: “Có anh trai ở đây sẽ không để cho em bị thương! Chúng ta tiếp tục đi thôi!”
Anh ấy ném dao nĩa qua một bên, nắm tay Kiều Sở Sở tiếp tục đi.
Tề Tiểu Giai: “Ặc… có cần nhắc nhở anh trai cô một chút không?”
Kiều Sở Sở: “… Thôi bỏ đi.”
Nhắc nhở anh ấy, anh ấy phản ứng lại, sẽ cảm thấy đau.
Bùi Du Xuyên như một chiến sĩ điên cuồng anh dũng có đi không có về, mang theo cô nhảy qua rào chắn, đi ra bên ngoài.
Đầu thuyền có lác đác mấy người.
Có vài người đang nắm thật chặt lan can, có vài người thì đã leo ra ngoài lan can, hoảng hốt mà chờ cứu viện.
Hạ Tuyết Thuần và Lộ Na trốn ở vòng bên ngoài.
Hạ Tuyết Thuần vô tình liếc xuống dưới, thấy Bùi Du Xuyên mang theo Kiều Sở Sở lên trên.
Hiện trường rất ầm ĩ, cũng chỉ có mấy người ở góc này.
Trong lòng cô ta nảy ra ý định, chờ mong nhìn về phía Lộ Na: “Bùi Du Xuyên đang ở bên dưới, bây giờ anh ta sắp lên đây rồi, không phải chị có thù oán với anh ta sao? Chị có thể báo thù vào lúc này!”
Thân tàu không ngừng dốc xuống, độ dốc đã càng ngày càng nhỏ.
Nếu như hiện tại Bùi Du Xuyên không lên nổi, Kiều Sở Sở cũng không lên nổi.
Hai người bọn họ sẽ cùng chết.
Hạ Tuyết Thuần giật giật tay áo Lộ Na: “Lộ Na, bây giờ Bùi Du Xuyên đang ở bên dưới! Cơ hội báo thù của chị tới rồi!”
Lộ Na ngoảnh mặt làm ngơ, ôm lan can gào khóc: “Làm sao bây giờ làm sao bây giờ tôi không muốn chết làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ!”
Hạ Tuyết Thuần cạn lời nghẹn họng, nhìn lướt qua xung quanh.
Có một cái ghế bên cạnh cô ta.
Cô ta trèo qua lan can cầm lấy cái ghế, cẩn thận từng li từng tí đi tới góc.
Bùi Du Xuyên cố nâng Kiều Sở Sở lên: “Nào, Sở Sở, em tới phía trước anh.”
Mặt Hạ Tuyết Thuần trầm xuống, đẩy cái ghế tới hành lang, lại hung ác đạp một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận