Chương 362

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 362

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nổi Tiếng
Bùi Phong Lộng gấp tới mức không thể ngồi yên: “Anh chờ một chút, em gửi video vào nhóm. Hiện tại em không biết Kiều Sở Sở ở đâu, điện thoại của em ấy và Bùi Du Xuyên đều đang tắt máy!”
Bùi Uyên lập tức cúp điện thoại gọi trợ lý tới: “Bây giờ Kiều Sở Sở và Bùi Du Xuyên đang ở bệnh viện nào đó của Lan thành, mau đi điều tra xem bọn họ đang ở đâu.”
Trợ lý lập tức đi điều ra.
Bùi Uyên ấn mở video Bùi Phong Lộng gửi vào nhóm.
Trong video, trên người Kiều Sở Sở quấn dây thừng, sau lưng cõng Bùi Du Xuyên đang mê man, leo lên trên một cách khó khăn.
Anh không dám tin, như bị giội cho một thùng nước lạnh, huyết dịch cũng lạnh.
Sao lại như vậy?
Em trai em gái của anh suýt chút nữa đã chết rồi sao?
Trong nhóm càng bùng nổ.
Doanh Trần: “Bùi Du Xuyên phải to gấp đôi Kiều Sở Sở, còn có thể bị Kiều Sở Sở khiêng? Cô ấy thật lợi hại…”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Chị gái phải có bao nhiêu nghị lực chứ, chị gái thật là lợi hại!”
Lâm Thanh: “Tôi vừa mở họp, thấy rất nhiều người đều đang bàn tán về sự kiện lật thuyền, thì ra Kiều Sở Sở là tiêu điểm của vụ lật thuyền sao? Hiện tại có rất nhiều người trong giới truyền thông đã tìm được vị trí của Kiều Sở Sở, tất cả đều định cọ nhiệt đi phỏng vấn em ấy!”
Bùi Triệt: “Địa chỉ.”
Một phút sau, Lâm Thanh gửi định vị vào trong nhóm: “Chính là ở đây!”
Người nhìn thấy tin nhắn nhao nhao lên đường tới bệnh viện.
Bệnh viện đã bị rất nhiều người trong giới truyền thông bao vây.
Thậm chí còn có rất nhiều người bình thường phát sóng trực tiếp, giơ điện thoại nói: “Hiện tại không phát hiện Kiều Sở Sở kia, không biết Kiều Sở Sở kia ở đâu, nhưng tóc đỏ trái lại rất nhiều.”
Lúc này, Kiều Sở Sở đang trốn trong xe cảnh sát ở cửa sau bệnh viện, trên đầu quấn quần áo của Bùi Du Xuyên, tay vẫn đang run lên không ngừng.
Đương nhiên, không phải do bị dọa, cũng không phải vì tức giận.
Là vì vừa rồi cô dùng quá nhiều sức, cơ bị thương, tay không thể kìm chế được mà run thôi.
Nhưng quả thật cô cũng tức giận.
Bởi vì hiện tại trong bệnh viện toàn là người.
Tất cả mọi người đang tìm cô.
Thậm chí có rất nhiều người bất lịch sự, chỉ cần nhìn thấy một người tóc đỏ là sẽ dùng camera quay mặt người ta, sau khi phát hiện không phải còn mặt dày mà cười, ngay cả một câu xin lỗi cũng không nói.
Cả bệnh viện đều bị đám người này làm cho người ngã ngựa đổ.
Bảo vệ không ngăn cản nổi, rất nhiều người đều báo cảnh sát.
Điện thoại của cô và Bùi Du Xuyên đều bị ngâm nước hỏng không dùng được, cũng không có cách nào gọi điện thoại nói với người khác, càng không có cách trả tiền thuê xe về nhà.
Vậy nên cảnh sát định đưa cô về nhà trước, tránh cho có người phát hiện ra cô khiến bạo động lớn hơn.
Bùi Du Xuyên vẫn chưa tỉnh lại, cô lại không có cách ở lại bệnh viện.
May mà anh ấy chỉ bị chấn động não rất nhẹ + mất máu quá nhiều.
Bác sĩ nói còn phải ngủ một lát, cảnh sát cũng nói sẽ liên hệ người nhà, chỉ cần cô không ở đây thì thế nào cũng được, bọn họ sẽ đuổi những người này đi.
Kiều Sở Sở nhìn người chặn cửa bệnh viện chật như nêm cối, bực bội quay đầu.
Đầu khác của đường cái, từng chiếc xe sang chậm rãi chạy tới.
Đám người phát trực tiếp lập tức nhắm ống kính ngay chiếc xe sang: “Mẹ ơi, rất nhiều kẻ có tiền tới!”
Bùi Uyên bước xuống xe, mặt lạnh quan sát xung quanh.
Người trong giới truyền thông lập tức tập trung ống kính vào mặt của anh.
Mưa bình luận: “Á á á á! Tôi càng lúc càng khẳng định Kiều Sở Sở chính là cô tám trong truyền thuyết rồi, đây là cậu chủ nào vậy?”
“Đẹp trai quá đẹp trai quá đẹp trai quá! Anh ấy là một trong số những anh trai của chồng Vân của tôi sao? Đúng không đúng không?”
Bùi Uyên nhìn lướt một vòng, vẻ mặt u ám: “Sao lại nhiều người như vậy? vây bệnh viện này chật như nêm cối vậy.”
Bùi Triệt đi tới bên cạnh anh, không hề bất ngờ: “Kiều Sở Sở nổi tiếng rồi, rất nhiều người đều tới cọ nhiệt, tất cả đều đang tìm em ấy.”
Bùi Phong Lộng bình tĩnh đi tới: “Mặc kệ đi, chúng ta mau lên lầu tìm em ấy, ở đây có rất nhiều người vì lưu lượng mà giống như bị điên, đừng để cho em ấy bị thương.”
Bọn họ vội vàng cất bước tiến vào bệnh viện.
Bùi Du Xuyên nằm trên giường đột nhiên bừng tỉnh.
Anh ấy vụt một phát từ trên giường ngồi bật dậy: “Sở Sở! Sở Sở!”
Bùi Du Xuyên lạnh cả người, hoang mang lo sợ, nhìn quanh khắp nơi.
Ở đây đã không còn là khoang thuyền nữa.
Là phòng bệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận