Chương 363

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 363

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiều Sở Sở Chết Rồi?
Bùi Du Xuyên xuống giường, đi chân đất tìm kiếm qua lại trong phòng bệnh: “Sở Sở! Sở Sở em ở đâu!”
Một y tá bực bội mà đứng trước cửa một phòng bệnh, nén giận kêu: “Người nhà Chử Sở* có ở đây không? Đã một tiếng rồi, sao còn chưa tới xử lý thi thể nữa! Quá vô trách nhiệm rồi đó!”
(*Đồng âm với Sở Sở.)
Bùi Du Xuyên vội vàng chạy tới trước mặt cô ta: “Là tôi! Tôi là người nhà của Sở Sở!”
Y tá nghi ngờ nhìn anh ấy từ trên xuống dưới, ánh mắt nhìn chằm chằm đầu hói của anh ấy: “Anh là? Vừa rồi người trao đổi với tôi không phải anh mà.”
Bùi Du Xuyên nhíu chặt mày, nhìn vào trong phòng bệnh, chú ý tới người mất bị che vải trắng.
Đầu anh ấy ầm ầm nổ tung, thất tha thất thểu đi tới bên giường: “Không, sao lại…”
Vừa rồi Kiều Sở Sở còn khỏe như vâm mà cõng anh ấy.
Sao lại chết!
Dưới chân Bùi Du Xuyên mềm nhũn, quỳ rạp dưới đất, nắm chặt mép giường khóc lóc: “Sở Sở!”
Bùi Triệt đi vào phòng bệnh của Bùi Du Xuyên không thấy người, nghe tiếng đi tới phòng bệnh bên cạnh, sắc mặt thay đổi.
Bùi Uyên theo sát phía sau, nhìn thấy vải trắng, đầu óc choáng váng.
Bùi Phong Lộng lảo đảo, tựa thẳng vào tường.
Bùi Mộc và Bùi Từ cũng khó mà tin nổi, nhìn về phía y tá: “Người nằm đây là Sở Sở sao?”
Y tá nhìn mấy người bọn họ đột nhiên xuất hiện, cực kỳ ngơ ngác: “Là Chử Sở, nhưng thâm tâm tôi cảm thấy, Chử Sở mà chúng ta nói hẳn là không phải cùng một người.”
Bùi Bất Tiện nhìn thấy tấm vải trắng này, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, chạy tới bên giường cùng quỳ xuống với Bùi Du Xuyên, mở miệng đã khóc không thành tiếng.
“Sở Sở! Sở Sở sao em có thể như vậy chứ! Anh trai chỉ không gặp em một lát, sao em lại chết rồi!”
Anh ấy lệ rơi đầy mặt: “Chúng ta đã nói rồi mà, cho dù chết, chúng a cũng phải chết cùng một chỗ, em không thể bỏ lại một mình anh mà đi được, Sở Sở của anh!”
Bùi Bất Tiện vừa khóc vừa xốc vải trắng lên: “Em mở mắt ra nhìn anh một chút đi!”
Một gương mặt già nua bất chợt hiện ra trước mắt Bùi Bất Tiện.
Tiếng khóc của Bùi Bất Tiện im bặt.
Bùi Du Xuyên vội vàng khóc: “Hu hu hu… Ôi chao?”
Căn phòng bỗng nhiên yên tĩnh lại.
Bùi Triệt chớp mắt, nhẹ nhàng đắp vải trắng lên.
Lại không xác định mà xốc vải trắng lên.
Sau đó lại đắp vải trắng lên.
Bùi Bất Tiện im lặng hai giây, từ từ thẳng lưng, vô cùng cung kính mà cúi đầu: “Thật xin lỗi, bà đừng mở mắt nhìn cháu nhé, cháu khóc nhầm người.”
Anh ấy và Bùi Du Xuyên cùng nhau ra khỏi phòng bệnh, hung hăng cho mông của Bùi Du Xuyên một cú đạp.
“Anh khóc sai mộ phần rồi đồ ngu!”
Bùi Du Xuyên giống như một con tinh tinh to xác ngu ngơ, đỏ mắt nói: “Rõ ràng anh nghe thấy y tá nói là Sở Sở mà.”
Y tá cạn lời: “Tôi nói là Chử Sở, họ Chử, cộng thêm một chữ Sở.”
Bùi Bất Tiện vội vàng hỏi: “Vậy Kiều Sở Sở nhà chúng tôi ở đâu?”
Mắt anh ấy đỏ ngầu, vừa nghĩ tới điều gì lại đáng thương rơi nước mắt: “Cô nói đi, kết quả gì tôi cũng có thể chấp nhận, tôi có thể thu xếp đi cùng với em ấy bất kỳ lúc nào, tôi đã thề phải chết chung với em ấy.”
Ánh mắt y tá nhìn anh ấy như nhìn người bị bệnh tâm thần: “Nếu như anh đang nói tới Kiều Sở Sở nổi tiếng trong sự kiện lật thuyền, vậy thì cô ấy đã đi với cảnh sát rồi.”
Bùi Bất Tiện: “Em ấy ngồi tù hả?”
Y tá: “Cô ấy về nhà!”
Bùi Uyên xoay người rời khỏi.
Bùi Bất Tiện theo sát phía sau.
Bùi Du Xuyên đi sát đằng sau: “Anh cũng muốn đi tìm Sở Sở!”
Bùi Bất Tiện căm tức đẩy anh ấy ra: “Không được! Em gái mình ở đâu anh cũng không biết, một kẻ ngu ngốc còn khóc nhầm phần mộ, hơn nữa anh có biết video Kiều Sở Sở cõng anh đang lan truyền ầm ĩ trên mạng không, Sở Sở cõng anh tốn rất nhiều sức lực!”
Bùi Du Xuyên sững sờ, có chút không phục: “Anh cũng vừa mới tỉnh mà, anh không biết em ấy ở đâu, mở mắt ra đã nghe thấy y ta đang tìm người nhà của Chử Sở, anh tưởng rằng là Sở Sở kia của anh!”
Bùi Bất Tiện khập khiễng tóm cổ áo anh ấy: “Cái gì mà Sở Sở của anh, đó là Sở Sở của em, đồ Địa Trung Hải!”
Bùi Du Xuyên: “Em nói ai là Địa Trung Hải!”
Bùi Bất Tiện chỉ vào mái tóc thiếu một chỏm ở giữa kia của anh ấy: “Bây giờ anh chính là Địa Trung Hải!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Du Xuyên sờ đầu một cái.
!
Tóc của anh ấy đâu!
Tóc chính giữa của anh ấy đâu!
Bùi Uyên không nhịn được nữa, quay đầu lại quát lớn: “Đừng ồn ào nữa! Về nhà tìm Sở Sở!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận