Chương 364

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 364

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quà Của Người Nào Khiến Kiều Sở Sở Vui Nhất?
Bảy người nhà họ Bùi vội vàng đi về phía thang máy.
Bùi Bất Tiện vẫn còn lầm bầm: “Khoan đã, bây giờ Sở Sở cũng đã về nhà rồi, có lẽ trên người em ấy còn có thương tích, chúng ta phải đi tay không thăm em ấy sao? Có phải em nên mua quà gì đó không?”
Bùi Du Xuyên đang thất tha thất thểu mang giày: “?”
Mấy anh em khác mặt không biểu cảm, nhìn nhau, đột nhiên bước nhanh.
Bùi Du Xuyên mặc quần áo bệnh nhân: “Đưa anh đi nữa! Anh không có xe, đưa anh đi!”
Bùi Bất Tiện đột nhiên quay đầu lại, đẩy Bùi Du Xuyên ra.
Bả vai Bùi Du Xuyên bị đau: “Á!”
Bùi Bất Tiện lập tức chạy đi: “Hì hì!”
Bùi Du Xuyên lảo đảo hai bước, lửa giận phừng lên, sải bước đuổi theo Bùi Bất Tiện: “Dẫn anh đi mua quà cùng, nếu em không dẫn anh đi, anh sẽ nói cho Kiều Sở Sở biết em đụng vào vết thương của anh!”
Bùi Bất Tiện: “Bùi Du Xuyên buổi tối tốt nhất anh đừng có ngủ say như chết!”

Kiều Sở Sở thoải mái dựa vào trong bồn tắm, làn nước ấm áp xua tan lạnh lẽo trên người.
Cánh tay đau như xé rách cũng đã giảm bớt.
Tiểu Tạ cầm đồ mặc ở nhà của cô tiến vào phòng cô, kinh ngạc mà trừng to mắt.
Trong phòng của Kiều Sở Sở mấy vị nhà họ Bùi ngồi đầy.
Bon họ hoặc ngồi trên ghế, hoặc ngồi trên sofa, chỗ nào cũng có người.
Tiểu Tạ không biết phải làm sao, đứng trước cửa sững sờ trong chốc lát.
Bảy người đều đang làm chuyện riêng của mình, giống như cô ấy là một người tàng hình
Tiểu Tạ lúng túng cúi đầu, cầm quần áo bước vào phòng tắm của Kiều Sở Sở: “Cô chủ, tôi đặt quần áo của cô ở cửa rồi, lát nữa cô có cần tôi giúp cô sấy tóc không?”
Bảy người không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa phòng tắm.
Bên trong truyền tới tiếng trả lời xa xa của Kiều Sở Sở: “Không cần đâu, cô đi nghỉ ngơi đi.”
Tiểu Tạ gật đầu: “Vâng cô tám.”
Cô ấy đóng cửa phòng tắm lại, đưa mắt nhìn mấy người kia.
Hay lắm, bọn họ vậy mà nhìn chằm chằm vào cửa phòng tắm giống như sói dữ.
Tiểu Tạ vội vàng bước nhanh ra ngoài.
Bùi Bất Tiện đảo mắt, đã có ý tưởng: “Hay là chúng ta chơi một trò chơi nhé?”
Có mấy người nhìn về phía anh ấy.
Có mấy người hoàn toàn không có tâm trạng để ý.
Bùi Bất Tiện cầm lấy bút chì trên bàn đọc sách của Kiều Sở Sở, linh hoạt xoay một vòng trên đầu ngón tay: “Chúng ta sẽ viết tên của mình lên món quà, để xem em ấy sẽ cảm thấy hứng thú với quà của người nào trong số chúng ta.”
Lúc này mọi người mới mở to mắt nhìn về phía anh ấy.
Bùi Bất Tiện dựa vào bàn đọc sách, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên người anh ấy, mái tóc màu bạch kim bồng bềnh thậm chí lộ ra ánh sáng vàng xán lạn.
Bùi Bất Tiện cười giống như một nhóc ác ma đã nắm chắc thắng lợi trong tay: “Em ấy cảm thấy hứng thú với món quà của người nào nhất thì lát nữa người đó có thể ở riêng với em ấy một tiếng.”
Bùi Triệt phát ra một tiếng hừ từ trong lỗ mũi: “Nhàm chán.”
Bùi Uyên cụp mắt không muốn để ý tới Bùi Bất Tiện.
Bùi Mộc và Bùi Từ trái lại cảm thấy rất hứng thú, cầm cây bút khác lên: “Vậy người không tham gia thì ngầm đồng ý không tham gia hoạt động này, đợi lát nữa cho dù được Sở Sở chọn, các người cũng không được ở riêng với em ấy đâu đấy!”
Bùi Triệt: “?”
Anh ấy tóm lấy cây bút trong tay Bùi Từ, dùng sức viết tên của mình lên trên hộp quà của mình.
Sau đó anh ấy lại nhét cây bút vào trong tay Bùi Từ: “Ra ngoài chờ đi.”
Bùi Phong Lộng cũng cầm bút viết tên, vừa viết vừa nói: “Thật ra thắng hay không cũng không quan trọng, quan trọng là em muốn biết em ấy nhận được quà của người nào sẽ vui.”
Bùi Mộc kéo vai anh ấy, chế nhạo trêu chọc anh ấy: “Ngoài mặt thì anh tư trông có vẻ lạnh nhạt, trên thực tế vẫn rất muốn Sở Sở chọn của anh đúng không? Anh đúng là ngây thơ mà!”
Hơi thở của Bùi Phong Lộng khựng lại, anh ấy giống như con mèo xù lông: “Em, sao em lại nghĩ như vậy!”
Bùi Mộc híp mắt, giống như một con hồ ly nhìn thấu tất cả: “Bởi vì anh đỏ mặt đó.”
Bùi Phong Lộng thay đổi sắc mặt, đỏ mặt cúi đầu: “Đừng, đừng nói bậy! Anh nóng thôi!”
Anh ấy viết tên xong thì cùng tay cùng chân mà ra ngoài.
Bùi Uyên dứt khoát đứng dậy rời khỏi.
Bùi Mộc và Bùi Từ kinh ngạc hỏi: “Anh cả không viết tên sao?”
Khóe miệng Bùi Uyên chứa đựng ý cười, tràn đầy vẻ nắm chắc thắng lợi trong tay: “Anh không cần viết tên, bởi vì giữa anh và Kiều Sở Sở có sự ăn ý.”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận