Chương 365

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 365

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảm Thấy Rất Tức Giận Là Sao?
Cảm thấy rất tức giận là sao?
Hai người bọn họ nén giận mà cúi đầu viết tên, lại trao đổi quà mà tiếp tục viết tên.
Bùi Du Xuyên nhìn lướt qua, cau mày nói: “Hai đứa mỗi món quà đều viết tên cả hai hả?”
Bùi Mộc và Bùi Từ không chút nghĩ ngợi nói: “Bởi vì hai bọn em luôn luôn muốn ở chung với nhau, cho dù là lát nữa chọn trúng một trong hai người bọn em thì cũng là thời gian ba người bọn em ở bên nhau.”
Hai người bọn họ kề vai sát cánh, nhướng mày trào phúng Bùi Du Xuyên: “Không giống loại đàn ông thô lỗ như anh.”
Bùi Du Xuyên xùy một tiếng, giành bút viết tên: “Sinh đôi nhà ai cũng không dính nhau tới phát ngấy như hai đứa, hai đứa không sợ sau này có bạn gái cũng phải yêu chung, ba người làm bánh quy có nhân à.”
Bùi Mộc và Bùi Từ nhìn nhau, cười càng xấu xa, dựa vai vào nhau cùng hỏi: “Vậy anh đoán xem ai là nhân của bọn em?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Du Xuyên giơ nắm đấm lên: “Đánh hai đứa!”
Bùi Mộc và Bùi Từ cười chạy đi: “Ha ha ha! Không đánh tới không đánh tới!”
Bùi Bất Tiện ở một bên viết tên xong, cười u ám: “Em có thể cảm giác được linh hồn của Sở Sở đang cộng hưởng với em.”
Bùi Du Xuyên: “Nếu em có bệnh thì đi chữa đi, đừng có hở ra là cộng hưởng linh hồn gì đó.”
Bùi Bất Tiện lạnh lùng nhìn anh ấy, bày ra biểu cảm kiêu ngạo khiến Bùi Du Xuyên không hiểu, nhấc chân đi.
Bùi Du Xuyên có chút chua xót trong lòng mà nhìn quà của mình.
Bởi vì điện thoại của anh ấy bị hỏng, trong tay không có tiền nên chỉ có thể mượn đám anh em.
Kết quả cả một đám xấu xa không ai cho anh ấy mượn.
Cuối cùng Bùi Mộc và Bùi Từ giống như bố thí, cho anh ấy mượn ba mươi nghìn.
Bọn họ đều có thể tặng món quà sáu số không, nhưng giới hạn của anh lại bị kẹt từ năm mươi nghìn trở xuống.
Anh ấy thân là bên được cứu, vậy mà lại tặng quà keo kiệt nhất!
Bùi Du Xuyên lo lắng mà mím môi, nghiêm túc viết một câu trên hộp.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng động.
Anh ấy vội vàng đặt hộp quà lên bàn, sải bước ra ngoài.
Bùi Bất Tiện đứng trong hành lang, ôm tay, hoài nghi nhìn anh ấy: “Vì sao viết lâu như vậy? Không phải là anh ăn gian đó chứ?”
Mấy anh em khác nhao nhao đề phòng nhìn Bùi Du Xuyên, bầu không khí bỗng nhiên trở nên trầm thấp.
“Anh có gì mà ăn gian chứ.” Bùi Du Xuyên vắt tay sau lưng: “Quà anh tặng rẻ nhất, nhất định không được lòng em ấy.”
Bùi Bất Tiện hơi yên lòng: “Vậy là được.”
Anh ấy hé cửa ra nhìn: “Sở Sở ra rồi!”
Bùi Du Xuyên cũng nhanh chóng đi tới khe cửa cẩn thận nghiêm túc nhìn.
Kiều Sở Sở vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô chú ý thấy trong phòng có thêm rất nhiều hộp quà.
Kiều Sở Sở tiến lên xem thử.
Trên hộp quà tinh xảo viết tên các anh trai.
Kiều Sở Sở: Bọn họ tặng nhiều đồ như vậy cho mình làm gì?
Cô cầm một hộp quà trong đó lên, nhìn thấy hai chữ Bùi Triệt viết bên trên.
Mở ra xem.
Là một bộ trang sức kim cương hồng.
Hai mắt Kiều Sở Sở phát sáng, cầm vòng cổ lên: [Anh hai đúng là thích tặng châu báu cho mình, đặc biệt là kim cương hồng, anh ấy rất thích kim cương nhỉ.]
Cô quyết đoán đeo vòng cổ lên, soi gương: [Nhìn thật đẹp!]
Mọi người mọi người liếc Bùi Triệt.
Bùi Triệt đút tay vào túi, có phần kiêu ngạo mà ngẩng đầu.
Đúng vậy, là anh ấy tặng.
Kiều Sở Sở lại mở một hộp quà tinh xảo ra.
Bên trên không viết tên.
Là một cái đồng hồ màu bạch kim của Patek Philippe.
[A ha! Cái này nhất định là anh cả tặng!]
Cô đeo đồng hồ lên tay.
Rất hợp.
[Quả nhiên anh cả thích tặng mình những món thực dụng, hơn nữa màu sắc rất phù hợp với mình!]
Đám anh em nhíu mày nhìn về phía Bùi Uyên.
Bùi Uyên khiêm tốn gật đầu, khóe miệng vui sướng nhếch lên: “Anh đã nói rồi, anh không cần viết tên của mình lên thì em ấy cũng biết là ai tặng.”
Bọn họ nhíu mày, bắt đầu cảm thấy có nguy cơ rồi.
Kiều Sở Sở mở cái hộp của Bùi Phong Lộng ra.
[Woa, là hoa tai!]
Cô đeo lên soi gương: [Cũng rất hợp với mình, không ngờ rằng mắt thẩm mỹ của tên trai thẳng như anh tư cũng rất tốt.]
Bùi Phong Lộng ưỡn ngực, kiêu ngạo vô cùng.
Kiều Sở Sở lại mở qua của Bùi Mộc và Bùi Từ.
Là vòng tay.
Bùi Bất Tiện cũng tặng một cái đồng hồ, chỉ có điều nho nhã hơn của Bùi Uyên tặng.
Cô càng mở càng vui vẻ, cuối cùng lấy món quà của Bùi Du Xuyên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận