Chương 370

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 370

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dính Người
Cô liếm môi: [Cháo hải sản của Lâm Thâm là ngon nhất, mình thật sự rất nhớ mùi vị này.]
Bùi Bất Tiện xuất hiện ở cửa giống như quỷ, mặt không thay đổi hỏi: “Lâm Thâm tới đưa cháo cho em sao?”
Kiều Sở Sở giật mình: “Sao anh biết?”
Bùi Bất Tiện thản nhiên nói: “Anh nhìn thấy anh ta mang theo cặp lồng giữ nhiệt vào.”
Anh ấy đưa cho cô một hộp bánh ngọt tinh xảo, giọng điệu không có một chút gợn sóng: “Cái này là anh nướng cho em, ăn cái này đi, đưa cháo cho anh, anh ăn.”
Kiều Sở Sở do dự, không nỡ cho anh ấy: “Nhưng bây giờ em muốn ăn cháo.”
Bùi Bất Tiện lập tức giành cháo đi: “Anh đi nấu cháo cho em, em ăn bánh ngọt dâu tây trước đi, dù sao cũng giống nhau.”
Kiều Sở Sở: “Giống nhau chỗ nào?”
Bùi Bất Tiện hùng hồn nói: “Chỗ nào không giống?”
Dù sao đều là đàn ông làm.
Kiều Sở Sở cảm thấy khí tràng của anh ấy không đúng, chỉ có thể trao đổi: “Được được được anh đem đi đi, nhưng anh không được lãng phí.”
[Anh bảy này của mình nắng mưa thất thường, tính cách rất khó đoán, nếu bây giờ không cho, lát nữa không biết anh ấy sẽ làm ra hành động bất ngờ gì, cho được thì cho đi.]
Bùi Bất Tiện giơ cặp lồng giữ nhiệt lên, nghiêm túc cũng rất u ám: “Yên tâm đi, nhất định anh sẽ thưởng thức cháo hải sản này thật tốt, tìm ra rốt cuộc bên trong có gia vị gì, sẵn tiện tìm đầu bếp nghiên cứu thảo luận một chút rốt cuộc là hương vị gì mới khiến em thích ăn như vậy.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Bất Tiện cầm cặp lồng giữ nhiệt, cười quỷ dị rời khỏi: “Ha ha ha ha ha ha… ai cũng đừng hòng thắng được mình… mình muốn giết bọn họ.”
Kiều Sở Sở: “…”
Nói tới thì sau khi cô trở về vẫn chưa cảm ơn Tề Tiểu Giai hẳn hoi.
Tuy rằng quan hệ của Tề Tiểu Giai với cô không tốt, nhưng dây thừng rất quan trọng, cứu được mạng cô và Bùi Du Xuyên.
Nếu không có sợi dây thừng kia, có lẽ cô sẽ lãng phí một mạng rồi.
Cho dù Tề Tiểu Giai nói không cần trả nhân tình, cô vẫn nên tính toán rõ ràng thì hơn.
Cô gọi Tiểu Tạ tới: “Lúc trước Tề Tiểu Giai tới chỗ chúng ta làm có để lại địa chỉ không, cô đưa địa chỉ cho tôi, tôi đi tìm cô ta.”
Tiểu Tạ nhanh chóng dùng máy tính bảng kiểm tra địa chỉ, có chút lo lắng: “Cô tự đi sao? Mấy người cậu chủ đều ở nhà, có cần gọi bọn họ không?”
Kiều Sở Sở không muốn dẫn bọn họ theo: “Dạo gần đây càng lúc bọn họ càng dính người, cũng không biết có phải cảm giác của tôi nhầm hay không, tôi cứ cảm thấy cả người bọn họ tràn đầy hormone không có chỗ trút, có thể là độc thân quá lâu, cứ dính nhớp với tôi.”
Khóe miệng Tiểu Tạ giật giật: “… Có lẽ chỉ là nhắm vào cô, tôi không thấy bọn họ không có chỗ phóng hormone với cô gái khác.”
Kiều Sở Sở lấy điện thoại cũ của mình ở tủ đầu giường, trả máy tính bảng lại cho cô ấy: “Cô đi giúp tôi gọi ba vệ sĩ tới đi cùng tôi, bọn họ hung dữ lại không nói nhiều, cô cũng đừng để anh tôi biết.”
Vệ sĩ nhà cô vô cùng chuyên nghiệp, đánh hai đến ba người chuyên nghiệp cũng không thành vấn đề, đi tìm Tề Tiểu Giai cũng đủ rồi.
Dù sao sợ hãi là do không đủ sức mạnh.
Cô đến chỗ lạ, nhất định sức mạnh phải cực kỳ sung túc.
Tề Tiểu Giai kéo cơ thể nặng nề về đến cửa nhà.
Trên cửa chống trộm sơn mấy chữ “người thứ ba” bằng sơn đỏ chói mắt.

Tay chân của nhà họ Long lại tới quấy rối cô ta đúng không?
Cô ta cười châm chọc, cầm chìa khóa mở cửa.
Cửa ra vào có mấy dấu chân.
Cô ta nhíu mày, cảnh giác thăm dò nhìn vào trong phòng.
Hạ Tuyết Thuần ngồi trên sofa nhà cô ta, cười với cô ta: “Cậu về rồi.”
Tề Tiểu Giai trầm mặc, liếc về phía giày của Hạ Tuyết Thuần.
Đế giày Marry Jane của một nhãn hiệu không biết tên khép lại với nhau, bên dưới còn lót một tờ giấy rút sạch sẽ.
Tề Tiểu Giai tức giận bật cười: “Sợ làm bẩn sàn nhà của tôi thì cởi giày vào đi, cần gì phải mang giày tiến vào nhà của tôi sau đó còn phải làm bộ lót giấy chứ?”
Hạ Tuyết Thuần liếc nhìn giấy vệ sinh mình giẫm lên: “Tớ không có sợ làm bẩn sàn nhà của cậu, tớ chỉ sợ sàn nhà của cậu làm bẩn giày của tớ.”
Tề Tiểu Giai: “?”
Tề Tiểu Giai: “Cút, cô cút ngay cho tôi.”
Hạ Tuyết Thuần cười tới bất đắc dĩ: “Vì sao lại tức giận như vậy chứ, cậu cũng không có thời gian lau nhà, đúng là nhà cậu rất bẩn mà, không cho người ta nói thật hả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận