Chương 372

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 372

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Độc Ác
Cô ta chỉ ra ngoài cửa: “Cô đi đi, tôi không muốn gặp lại cô nữa.”
Hạ Tuyết Thuần cười khinh: “Đương nhiên tôi phải đi, nhưng tôi hỏi cô, Kiều Sở Sở có biết cái ghế là do tôi đẩy không?”
Tề Tiểu Giai: “?”
Cô ta thấy gương mặt Hạ Tuyết Thuần u ám, sợ hãi trong lòng: “Không biết, tôi không nói với cô ấy.”
“Vậy là được rồi.” Hạ Tuyết Thuần cầm túi xách lên, đi tới cửa: “Tề Tiểu Giai, đóng cánh cửa này lại, hai chúng ta không phải người của cùng một thế giới nữa.”
Cô ta không quay đầu lại: “Tôi sẽ trở thành người trên người khác, mà cô lại vì bỏ lỡ cơ hội ôm đùi tôi, đời này cũng không bò lên được.”
Tề Tiểu Giai đưa lưng về phía cô ta, cười tự giễu: “Hạ Tuyết Thuần, tôi làm bạn với cô chưa bao giờ muốn nhận được một chút lợi ích gì từ trên người cô, tôi thật lòng làm bạn với cô.”
Dứt lời, trong nhà cô ta có mấy người đàn ông bước ra.
Tề Tiểu Giai: “Các người là ai?”
Mấy người đàn ông không trả lời, cầm bao cao su trong tay, hèn mọn bỉ ổi mà nhướng mày với cô ta.
Tề Tiểu Giai thay đổi sắc mặt, chạy về phía cửa.
Hạ Tuyết Thuần lại “cạch” một tiếng mà đóng cửa lại.
Cô ta không chút do dự cầm lấy chìa hóa Tề Tiểu Giai từng giao cho mình, khóa hai ổ khóa trên cửa.
Tề Tiểu Giai mở cửa hai lần không được, rốt cuộc cũng hiểu, giọng nói run rẩy.
“Hạ Tuyết Thuần! Cô muốn làm gì? Cô mở cửa ra cho tôi!”
Cô ta quay đầu lại nhìn đám người bỉ ổi đang từ từ tới gần, đập cửa tới rung lên ầm ầm.
“Mở cửa! Mau mở cửa cho tôi! Cô không thể làm vậy với tôi được! Mở cửa mau!
Hạ Tuyết Thuần! Tôi xem cô là bạn tốt nhất! Mẹ nó sao cô có thể đối xử với tô như vậy… Á!”
Hạ Tuyết Thuần ngoảnh mặt làm ngơ, dùng khăn ướt lau vân tay trên chìa khóa.
Trong phòng tiếng tới tiếng vùng vẫy.
Cô ta nhớ tới ngày Tề Tiểu Giai đưa chìa khóa cho mình.
Tề Tiểu Giai nhét chìa khóa vào tay cô ta, giọng điệu hài hước: “Đây là chìa khóa dự phòng nhà tớ, tạm thời giao cho cậu!”
Cô ta mừng rỡ, tràn đầy cảm giác được tin tưởng, trêu chọc Tề Tiểu Giai: “Cậu không sợ tớ vào nhà cậu trộm đồ à?”
Tề Tiểu Giai cười rất đơn thuần: “Cho xin đây, từ nhỏ quan hệ của hai chúng ta đã thân mật, cậu còn có thể trộm đồ của tớ à!”
Tề Tiểu Giai ôm vai cô ta: “Trong khoảng thời gian này cha mẹ tớ không có ở nhà, mỗi ngày tớ đi làm, lỡ như tớ không trả lời tin nhắn của cậu, cậu phải tới nhà cứu tớ, tớ sợ tớ đột tử cũng không có ai biết.”
Cô ta cất kỹ chìa khóa trong người: “Yên tâm đi, nhất định tớ sẽ tới cứu cậu!”
Hạ Tuyết Thuần cầm chìa khóa, cúi đầu đứng trước cửa phòng Tề Tiểu Giai lắng nghe tiếng nức nở ở bên trong, lặng lẽ chảy nước mắt.
Mỗi một giọt nước mắt của cô ta đều chảy ra vì bản thân, cắn răng mỉm cười: “Nói đi nói lại, còn chẳng phải vì tôi không tìm một công việc năm mươi nghìn tệ cho cô nên mới oán hận tôi hay sao? Nói tôi đạo đức giả, cô mới thật sự là kẻ đạo đức giả, Tề Tiểu Giai.”
Cô ta ném chìa khóa xuống trước cửa phòng, đi ra hành lang gọi một cú điện thoại: “Anh cả Long, cảm ơn anh đã nghĩ kế giúp em, em cảm thấy thế này là biện pháp tốt nhất để cô ta giữ bí mật rồi.”
Quay video của Tề Tiểu Giai là để có sự đảm bảo, chặn miệng của cô ta lại, không để cô ta nói chân tướng cho Kiều Sở Sở biết.
Đây là gợi ý anh cả Long đưa ra cho cô ta.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói chuyện bằng giọng điệu dịu dàng: “Em khóc à?”
Hạ Tuyết Thuần gật đầu, khóc lóc sụt sùi: “Em rất đau lòng, bởi vì em thật tình xem cô ta như bạn bè, cô ta lại lăng mạ em như thế.”
Người đàn ông cười khẽ: “Không sao hết, tôi đang ở ngay trước cửa đây, em ngẩng đầu lên đi.”
Hạ Tuyết Thuần lấy làm khó hiểu ngẩng đầu lên.
Một người đàn ông tuổi chừng trung niên đứng ở trước đầu xe hơi sang trọng, mỉm cười cúp máy điện thoại, dang rộng hai tay với cô ta: “Lại đây, để tôi ôm em một cái nào.”
Mắt cô ta như phát sáng, chạy như bay vào trong vòng tay của anh ta: “Anh!”
Người đàn ông xoa đầu cô ta, cưng chiều nói: “Đừng để kẻ vô giá trị làm tổn thương, đi thôi, anh dẫn em đi mua sắm quần áo. Hôm nay em đã sợ lắm chứ gì?”
Hạ Tuyết Thuần cảm động muốn khóc, vào trong xe với anh ta, ngồi xe rời đi.
Kiều Sở Sở ngồi trong xe quay clip: “…”
Ọe!
Ọe!
Ọeeeee!

Bình luận (0)

Để lại bình luận