Chương 376

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 376

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Định Làm Gì Vậy
Bức tranh dùng vải trắng che phủ, không nhìn thấy được diện mạo vốn có của nó.
Bùi Du Xuyên tò mò hỏi: “Em định làm gì vậy?”
Hai tay Kiều Sở Sở đè lên khung tranh, giọng điệu rất xúc động: “Tối hôm nay sẽ có một buổi tiệc đấu giá từ thiện, em đã gọi điện thoại cho người ta rồi, tạm thời bổ sung thêm một bức tác phẩm của em, em sẽ cầm tác phẩm của em ra trận!”
[Vốn dĩ em muốn lấy bức khác ra, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, muốn trấn áp Hạ Tuyết Thuần, chỉ có bức tranh này là tốt nhất. Bởi vì tranh của Hạ Tuyết Thuần là người thi hộ vẽ cho cô ta, dù sao cũng là người trong nghề, mình nhất thiết phải lấy ra tác phẩm xuất sắc nhất của bản thân!]
Bọn họ dựng thẳng lỗ tai.
Trấn áp Hạ Tuyết Thuần?
Kiều Sở Sở vuốt ve khung tranh, vui vẻ nói: “Bức tranh này em tỉ mỉ vẽ nên, nó là tác phẩm quý giá nhất của em.”
Mặt bọn họ biến sắc, nhìn bức tranh treo trên tường.
Kiều Sở Sở kéo tấm vải trắng xuống!
Bất thình lình lộ ra trước mặt bọn họ, là một con rồng khổng lồ màu đen!
Từ đầu đến chân nó, sau lưng nó là mũ miện châu báu chất thành núi, mây đen tụ trên đỉnh đầu, mang tới cảm giác vô cùng đè nén nhìn vào thiếu nữ ở chính giữa bức tranh!
Thanh kiếm dài trong tay thiếu nữ tỏa ra ánh sáng lạnh lẫm liệt, bóng lưng cao ngạo kiên cường!
Bọn họ há hốc miệng một nửa, rung động đến mức không nói ra thành lời.
Đây là… Tác phẩm của em ấy sao?
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng: “Em đặt tên cho nó là “Đồ long giả”, vả lại em cũng đang ám chỉ, thiếu nữ săn rồng sau đó có được quyền lực và tiền tài, biến thành một loài rồng khác.”
Cô chạm vào lớp thủy tinh bảo vệ tác phẩm: “Bức tranh này là tác phẩm cuối cùng của em vào mấy năm trước, được rót vào toàn bộ tấm lòng và tâm huyết của em, em cứ mãi không nỡ để nó được người khác ngắm nhìn. Hôm nay, nó cần ra ngoài để gặp gỡ chủ nhân mới của nó rồi.”
Cô quay đầu nhìn về phía bọn họ, cong môi cười một tiếng, tràn đầy tự tin.
“Nó nhất định sẽ được người yêu thích nó nhất mua về, em có lòng tin như vậy.”
Bọn họ chợt giật mình, trong lòng không hẹn cùng nảy ra một ý định, trong ánh mắt hiện lên dã tâm quyết tâm có được!
Chạng vạng tối.
Nửa tiếng đồng hồ trước khi buổi tiệc đấu giá từ thiện bắt đầu.
Kiều Sở Sở mặc lễ phục bước xuống từ trên xe.
Có vài người nhận ra cô kinh ngạc hô lên khe khẽ: “Trời ạ, là Kiều Sở Sở!”
“Nhiều năm không gặp, sao lại có cảm giác hình như khí thế của cô ấy mạnh mẽ hơn vậy?”
“Đúng là Kiều Sở Sở đang hot hừng hực trên mạng kìa, cô ấy trông ưng mắt hơn trong clip nhiều!”
“Một mình cô ấy đến thôi sao? Chắc là còn có bảy người anh trai của cô ấy nữa đó, mấy người anh trai của cô ấy vẫn chưa tới sao?”
Anh em trai nhà họ Bùi và Lâm Thâm ngồi xếp theo thứ tự trong chiếc xe ở phía sau, biểu cảm không che giấu được oán hận trong lòng.
Không phải mấy người bọn họ không tới.
Là Kiều Sở Sở không dẫn bọn họ ra trận.
Lúc ở nhà, Kiều Sở Sở nói thẳng với bọn họ: “Hôm nay em định mượn dùng vệ sĩ của các anh đi tham dự buổi tiệc đấu giá từ thiện.”
Cô tươi cười vô cùng tự tin: “Em chỉ cần một người đi cùng, các anh không cần đi, bởi vì em có việc riêng cần giải quyết.”
Cụ thể là cần giải quyết chuyện gì thì cô không nói.
Lời nói thầm trong lòng cô cũng không nói.
Manh mối để lộ duy nhất chính là: [Phải đi trấn áp Hạ Tuyết Thuần.]
Vì vậy xem như bọn họ có không cam lòng thế nào đi nữa cũng chỉ có thể để Kiều Sở Sở đi một mình.
Bọn họ lén lút đi theo là được.
Đương nhiên, còn có chỗ lợi hơn chính là Kiều Sở Sở không biết bọn họ sẽ đích thân tới tận nơi, bọn họ có thể cạnh tranh đấu giá bức tranh kia!
Chuyện này giữ bí mật chặt chẽ, đến cả Lâm Thanh cũng không biết.
Tránh để đám người gia tộc Vi Sinh kia cũng hay tin.
Nên chỉ có nhóm tám người bọn họ cạnh tranh với nhau.
Lâm Thâm từ trên xe bước xuống, liếc nhìn xung quanh: “Nói đi nói lại, sao Bùi Mộc với Bùi Từ không ở đây vậy? Hình như từ ban đầu hai người họ đã không ở đây rồi.”
Ánh mắt Bùi Du Xuyên liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt thay đổi: “Có khi nào hai người bọn họ đóng giả làm vệ sĩ bảo vệ Kiều Sở Sở rồi đấy chứ?”
Bùi Bất Tiện nhìn quanh, không thấy người đâu, cơn giận lại sắp bùng nổ tới nơi: “Móa! Hai người họ lại chơi cái trò nhập vai diễn trò này nữa!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận