Chương 377

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 377

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một Đêm Thành Danh
Bùi Triệt thong dong bình thản: “Sợ gì, bảo hai người họ phát sóng trực tiếp, làm camera chạy bằng cơm, không chừa cơ hội để hai người họ ở riêng.”
Hai mắt Bùi Bất Tiện tỏa sáng: “Anh hai thông minh!”
Anh ấy cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Bùi Mộc, Bùi Từ: “Có phải hai anh giả làm vệ sĩ bên cạnh Kiều Sở Sở rồi không? Nếu đúng thì phát sóng trực tiếp đi, không cần nói với Kiều Sở Sở!”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Hai người liếc nhìn nhau rồi nhìn về phía tấm lưng đối diện với hai người họ của Kiều Sở Sở.
Đúng vậy, hai người bọn họ đóng giả làm vệ sĩ đi theo bên cạnh Kiều Sở Sở.
Hai người mặc âu phục chất liệu đặc biệt của vệ sĩ trên người, còn đeo kính râm và tai nghe bluetooth, dùng sáp vuốt tóc tạo hình kiểu tóc thống nhất của vệ sĩ.
Mặc dù đeo kính râm cũng không che chắn được cái gì, nhưng an toàn là Kiều Sở Sở không nhìn kỹ vào đoàn vệ sĩ.
Nên cô hoàn toàn không biết hai người bọn họ đang ở ngay bên cạnh cô.
Thế nào mới là chuyên nghiệp?
Đây! Đây chính là chuyên nghiệp!
Bùi Từ tiến tới gần Bùi Mộc: “Anh trai giống như chúng ta, có một không hai trên đời.”
Bùi Mộc: “Ý anh ám chỉ hai chúng ta biến thái có một không hai, hay là mức độ biến thái của hai chúng ta có một không hai?”
Bùi Từ: “?”
Độ ấm của khách sạn rất ổn, giống hệt như đang tiết hè, Kiều Sở Sở thuận tay cởi áo lông xuống, đưa cho hai người họ.
Hai người đồng loạt đưa tay nhận lấy, tình huống xảy ra bất ngờ chợt bắt gặp tấm lưng xinh đẹp của Kiều Sở Sở!
?
Bộ váy này không chỉ lộ chân mà còn lộ lưng?
Phí tận mấy chục nghìn mua cái kiểu váy thế này sao?
Vải vóc gì đâu rồi? Chỗ cần che đâu? Cách thức liên lạc với nhà thiết kế đâu?
Kiều Sở Sở hất nhẹ mái tóc, tấm lưng mỏng manh trắng nõn xinh đẹp lộ ra trước mặt mọi người!
Xương vảy ở dưới vai như ẩn như hiện!
(蝴蝶骨: thường được mọi người gọi là “xương cánh bướm”, nhưng đó chưa phải là tên gọi đúng.)
Bùi Mộc và Bùi Từ không nói hai lời, lập tức chụp áo lông lên lưng cô!
Suýt chút nữa phủ luôn lên trên đầu Kiều Sở Sở!
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Hai người họ liếc nhìn nhau, cảm thấy không ổn.
Vệ sĩ bình thường sẽ muốn che lại cho cô sau khi nhìn thấy tấm lưng xinh đẹp của thiên kim tiểu thư sao?
Kiều Sở Sở cũng lấy làm lạ, quay đầu nhìn về phía hai người bọn họ.
Bùi Mộc và Bùi Từ túm áo khoác lông trở về, cúi thấp đầu!
Sở Sở không vui dò xét từ trên xuống dưới hai người họ: “Tại sao hai người lại muốn phủ áo cho tôi?”
[Trước đây vệ sĩ toàn để mình muốn làm gì thì làm, từ trước tới nay không hề để mình phải nói tới lần thứ hai.]
Bùi Mộc ép cuống họng, trầm giọng giải thích: “Xin lỗi cô, chúng tôi mới tới, chúng tôi biết sai rồi, xin cô mặc sức sai bảo chúng tôi!”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Hôm nay rất quan trọng với tôi, tôi cố tình để các anh đi theo tôi vì nhắm vào sự chuyên nghiệp của các anh. Còn như thế một lần nữa, hai người thay vệ sĩ khác qua đây, biết chưa?”
Nhóm vệ sĩ có khu chờ của vệ sĩ.
Cô dẫn theo bảy người.
Nhưng người có thể tiến vào hội trường với cô, tự do di chuyển chỉ có thể là hai người.
[Mình cũng vì thấy hai người này có dáng người tốt nhất rắn rỏi nhất, trông chắc hẳn thường xuyên tập luyện nên mới chọn hai bọn họ tiến vào hội trường cùng mình, sao cứ khiến mình có cảm giác bọn họ không chuyên nghiệp lắm nhỉ?]
[Hay là giờ mình đổi người nhỉ? Mình cảm thấy mấy người đi cùng mình tới tìm Tề Tiểu Giai và đám người xấu kia hồi trưa ổn hơn đó, người dữ không nói nhiều điển hình, làm việc gọn gàng lưu loát.]
Trong lòng Bùi Mộc và Bùi Từ chợt căng thẳng, cúi người đồng thanh nói: “Xin lỗi cô Kiều, mong cô cho chúng tôi một cơ hội!”
Kiều Sở Sở rút ánh mắt bắt bẻ kia đi: “Chỉ một lần thôi.”
Trong mắt Bùi Mộc và Bùi Từ vụt qua cảm giác vui sướng mà chính bản thân họ cũng không nhận ra, bình tĩnh đáp: “Vâng, chỉ một lần, chúng tôi sẽ không làm trái lời cô.”
Kiều Sở Sở: “… Không nhất thiết phải phô trương tới vậy, cũng đâu phải hoàng đế, các anh chỉ cần nghe theo là được.”
Bùi Mộc và Bùi Từ gật đầu như giã tỏi!
Vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc!
Bùi Bất Tiện đang núp ở chỗ khác mừng thầm: “Ồ! Hai con hàng kia bị mắng rồi!”
Đột nhiên Kiều Sở Sở nhìn về phía anh ấy!
Bùi Bất Tiện vội quay lưng rời đi!
Kiều Sở Sở: “… Là ảo giác của mình sao? Sao mình cứ có cảm giác hình như trông thấy anh trai mình nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận