Chương 381

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 381

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giẫm Nát
Long Vân Thiên khẽ giật mình, cấu vào đùi để bản thân bình tĩnh trở lại: “Xem ra cô Kiều rất không thích tôi nhỉ.”
“Thích chứ.” Kiều Sở Sở lộ vẻ mặt thản nhiên: “Tôi thích chĩa mũi nhọn vào ông, thích thấy ông xuất huyết não, thích nhìn thấy ông chết không được yên.”
Long Vân Thiên: “!”
Kiều Sở Sở liếc nhìn mỉa mai vào ông ta: “Ông có thể làm gì được tôi chứ?”
Long Vân Thiên tức đến mức há hốc miệng, tay đỡ lồng ngực, nhẫn nhịn nhìn về phía cô.
[Ối, xem ra bệnh tim sắp tái phát rồi.]
Kiều Sở Sở càng vui vẻ hơn, không chút sợ hãi hỏi ông ta: “Ông có thể, làm gì, được, tôi, nào?”
Long Vân Thiên ngã uỵch xuống đất!
Hạ Tuyết Thuần hét lên: “Anh Long!”
Đấu giá viên lấy làm lạ nhìn về phía khu ghế VIP, tạm dừng đấu giá: “Mời nhân viên bảo vệ đến xem tình hình của khách!”
Kiều Sở Sở đứng dậy, nhìn Long Vân Thiên đau đớn ôm lồng ngực, giọng điệu mỉa mai nhếch môi: “Vệ sĩ.”
Bùi Từ và Bùi Mộc nghe lệnh: “Vâng tiểu thư.”
Kiều Sở Sở đến gần hai người bọn họ nhỏ giọng dặn dò: “Nhân lúc hỗn loạn giẫm nát con hàng ở giữa hai chân ông ta cho tôi.”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Người nhà họ Bùi đang xem video: “?”
Lâm Thâm: “?”
Kiều Sở Sở đứng từ trên cao liếc nhìn xuống Long Vân Thiên.
[Ở tuyến thời gian trước, Long Vân Thiên và Long Vân Tiêu muốn xâm hại mình, mặt mày tươi cười tràn đầy dâm tà nhìn vào mình.]
[Hạ Tuyết Thuần không là cái thá gì, hai anh em này càng không phải là cái thá gì.]
[Hạ Tuyết Thuần có kết cục thê thảm.]
[Nhưng mình muốn kết cục của hai anh em này đã thảm càng thảm hơn.]
Sát khí của Bùi Từ bất chợt xuất hiện, chạy về phía Long Vân Thiên: “Không sao chứ Long tiên sinh!”
Anh ấy “không cẩn thận” chân vấp một cái!
Giẫm mạnh lên chỗ giữa hai chân Long Vân Thiên!
Long Vân Thiên: “A a a a a a a!”
Bùi Mộc vội đẩy Bùi Từ ra: “Long tiên sinh, ông không sao chứ?”
Anh ấy nhân lúc rối loạn giẫm bụp bụp bụp thêm mấy phát nữa!
Mặt mũi Long Vân Thiên đỏ lên như gan heo, cũng không biết là nên ôm lồng ngực hay nên che chỗ bị thương mới ổn!
Càng ngày càng nhiều người xúm lại xung quanh!
Thậm chí còn có mấy tên đàn ông tới.
Trong đó có một người đội mũ lưỡi trai, mái tóc màu bạch kim, khóc lóc hô hào: “Long tiên sinh!”
Sau đó đá một đá thật mạnh vào thân dưới của ông ta.
Thậm chí Kiều Sở Sở còn bị cả đám người chen chúc đẩy ra ngoài, cảm thấy Long Vân Thiên bị bọc lại như sủi cảo!
[Sao lại đông người thế này? Thế này mình còn diễn thế nào được nữa?]
Trong cơn hỗn loạn, Long Vân Thiên có cảm giác bị đá mấy phát, còn bị giẫm mấy cú, gần như sắp hôn mê tới nơi rồi, sắp bị đau đến toi mạng!
Chuyện này giống như thể có người đang phát tiết vậy!
Muốn giết ông ta chết tươi!
Hạ Tuyết Thuần chẳng mảy may hay biết, đưa thuốc trợ tim hiệu quả nhanh cho ông ta uống: “Anh, anh không sao chứ?”
Long Vân Thiên vội vàng ngậm nuốt, rồi lại đau đớn bật khóc!
Không!
Có sao!
Ông ta sắp đau chết rồi!
Kiều Sở Sở dò xét tiến vào từ trong khe hở, chế nhạo ông ta: “Ngày ngày nhồi nhét bào ngư vi cá, ăn tới độ bản thân bị cao huyết áp, mỡ máu cao rồi phải không!”
Long Vân Thiên trợn to đôi mắt đẫm nước mắt tới mơ hồ, ánh mắt hung ác nhìn về phía Kiều Sở Sở!
Đột nhiên, người đàn ông tóc bạch kim đội mũ lưỡi trai đá mạnh vào ông ta một cú!
Lại thuận thế giẫm xuống thân dưới của ông ta!
Long Vân Thiên: “Á!”
Ban đầu những người khác còn rất quan tâm ông ta, bị ông ta gào tới mức đau đầu: “Tại sao cứ kêu gào hoài vậy? Người lớn từng này rồi, ông không thể bình tĩnh một chút à? Ồn chết được.”
Long Vân Thiên: “…”
Không phải ông ta làm ồn!
Là do ông ta cứ bị chĩa mũi dùi!
Ông ta cắn răng nhìn về phía Kiều Sở Sở, rồi lại trừng to mắt!
Kiều Sở Sở đứng ở ngay chính giữa, đứng phía sau lưng toàn là người nhà họ Bùi!
Thậm chí cả hai vệ sĩ cũng lấy kính râm xuống, để lộ gương mặt song sinh y như đúc, nở nụ cười dữ tợn với ông ta.
Thậm chí Long Vân Thiên còn cho là mình nhìn thấy ảo giác, cố chớp chớp mắt vài cái!
Thật sự là người nhà họ Bùi!
Tất cả bọn họ đều đứng sau lưng Kiều Sở Sở, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào ông ta!
Hạ Tuyết Thuần thấy sắc mặt Long Vân Thiên không ổn, cầu xin sự giúp đỡ từ các vị khách khác ở xung quanh: “Là Kiều Sở Sở cố ý chọc giận anh Long làm tái phát bệnh tim, cô ta nói anh Long già!”
Đám khách khứa hơi giật mình.
Bọn họ ngầm hiểu liếc mắt nhìn nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận