Chương 387

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 387

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đa Nghi
Vốn dĩ mặt họ còn tràn đầy lo lắng, nhưng nhìn dáng vẻ như rồng như hổ của Kiều Sở Sở, khóe miệng tự nâng lên.
Quả nhiên là Kiều Sở Sở, cảm xúc thay đổi nhanh như chong chóng!
Bùi Từ và Bùi Mộc ôm mặt, oan ức cực kỳ: “Không phải đâu cô chủ, cô hiểu lầm hai chúng tôi rồi, bọn tôi chỉ đơn giản quan tâm cô thôi!”
Cô hừ một tiếng, hạ giọng mắng hai người họ: “Coi tôi là tên ngốc sao? Quan tâm mà lại lau nước mắt cho tôi? Còn nắm tay tôi?”
[Thân mật như thế, coi là bạn trai mình sao?! Không có chừng mực gì cả!]
Hai người đáng thương tội nghiệp: “Thật sự chỉ là quan tâm thôi.”
Chẳng qua chuyện táy máy tay chân thì không chối được.
Vì hai người vừa nhìn thấy cô khóc, lập tức thấy khó chịu, chỉ muốn an ủi cô.
Kiều Sở Sở khinh bỉ: “Quan tâm cái rắm, có phải hai người dùng nam nhân kế để quyến rũ tôi, khiến tôi ở cạnh hai người, tạo vở kịch cô chủ yêu vệ sĩ. Rồi đăng ký kết hôn với tôi, để cả nhà hai người hút máu tôi, lấy đi tài sản của tôi. Một ngày nào đó đòi tiền nhưng tôi không cho, sẽ âm mưu băm tôi thành nghìn mảnh đúng không?!”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Rốt cuộc cô đã xem bao nhiêu bản tin pháp luật thế!!
Kiều Sở Sở xì mũi coi thường: “Tôi nói cho hai anh biết, cho dù tôi khóc mù mắt, hai người cũng không thể đụng tay đụng chân với tôi. Tôi có đầu óc, không phải là người thiếu tình yêu. Tôi sẽ không bị lọt bẫy vào chiêu trò dịu dàng của hai người đâu, tôi căn bản không phải là cô chủ chỉ biết nói chuyện yêu đương! Hai anh tính sai rồi!”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Những người khác nghe thấy cô nói vậy: “…”
Kiều Sở Sở tức giận chỉ tay ra ngoài: “Bây giờ hai người nhanh nhanh đổi người khác cho tôi đi, sau đó dọn dẹp đồ đạc rồi nộp đơn thôi việc, tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa.”
[Mình xem qua nhiều vụ giết người chặt xác rồi, cho rằng mình xem uổng công à?!]
[Không có chuyện gì mà ân cần, không phải kẻ gian thì cũng là kẻ cướp!]
Biểu cảm trên khuôn mặt của Bùi Mộc và Bùi Từ thay đổi, đè lại đầu gối cô: “Cô chủ, cô đừng đuổi bọn tôi, bọn tôi biết sai rồi.”
Kiều Sở Sở cảnh cáo: “Bỏ tay ra, nếu không tôi sẽ nói cho anh tôi biết! Đầu anh tôi không bình thường lắm đâu!”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Người nhà họ Bùi: “?”
Bùi Mộc ngớ người, tức giận mà cười: “Đầu của anh cô không bình thường chỗ nào?”
Kiều Sở Sở cười khẩy: “Anh từng thấy chó điên chưa? Nếu anh tôi biết hai người ăn hiếp tôi, anh ấy sẽ lên cơn như chó điên ấy, không hề nói đạo lý.”
Cô cúi người, hạ giọng xuống, thần bí nói: “Trong số ấy có một cặp song sinh, vừa vặn so kè với hai người, mỗi người đối mặt một người.”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Kiều Sở Sở kiêu ngạo ưỡn cằm: “Cho nên hai người đừng chọc vào phiền toái, nhanh đi đi, hai anh trai tôi còn rất đẹp trai, hai người cũng gặp rồi.”
Bùi Mộc: “? Hai người bọn họ đẹp trai?”
Bùi Từ: “? Hai người bọn họ đẹp trai?”
Kiều Sở Sở: “?”
[Đây là trọng điểm sao?]
Bùi Mộc và Bùi Từ đột nhiên đứng lên, bừng bừng khí thế: “Thành thật xin lỗi cô chủ, là chúng tôi lỗ mãng, khi cô nói ra anh năm và anh sáu đẹp trai của cô, đã khiến chúng tôi sợ đến mất hồn, chúng tôi sẽ đi!”
Thế rồi hai người bọn họ gật đầu cùng một lúc!
Và cất bước rời đi!
Kiều Sở Sở: “…”
Cô thơ thẩn nhìn hai người đi, không hiểu chuyện gì.
[Do mình thay đổi kết cục, khiến cho người bên cạnh mình cũng quái lạ sao?]
Bỗng nhiên hội trường náo động.
Kiều Sở Sở khó hiểu ngẩng đầu, chỉ thấy đấu giá viên vẫn đang đấu giá tác phẩm của cô: “Ba mươi sáu triệu, liệu có người trả lên ba mươi bảy triệu không?”
“Được, ra giá ba mươi bảy triệu, có ai trả ba mươi tám triệu không?”
Các khách mời trố mắt nhìn nhau, không ngừng khiếp sợ: “Bức tranh này của Kiều Sở Sở được đấu giá ba mươi tám triệu sao?”
“Thật thái quá, lúc vượt qua ba mươi triệu tôi đã thấy quá rồi.”
“Hay là có người thích Kiều Sở Sở?!”
“Ha ha, tốn vài chục triệu để mua tranh của người trong lòng, chắc chắn có thể thu hút sự chú ý của người ta rồi.”
Kiều Sở Sở: “… ? ? ?”
Vừa nãy cô còn đang chú ý đến hai vệ sĩ, hoàn toàn không để ý tranh của cô đã lên đến giá tiền này!
Là ai không có não đấu giá tranh của cô thế?
Cho dù đắt cũng không đến mức như vậy chứ!
Đấu giá viên tiếp tục hô, tràn đầy mong đợi nhìn về phía vị trí khách mời cố định: “Ai muốn tăng giá không?”
Bùi Uyên quả quyết giơ tay.
Bùi Triệt theo ngay sau, giơ thẻ lên với gương mặt lạnh lùng.
Bùi Du Xuyên quyết thắng giơ thẻ

Bình luận (0)

Để lại bình luận