Chương 388

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 388

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thiếu Niên Ốm Yếu Lần Đầu Lên Sân Khấu
Bùi Phong Lộng không hề chần chừ mà giơ thẻ.
Bùi Mộc và Bùi Từ nắm tay nhau, thành công gia nhập cuộc chiến!
Kiều Sở Sở khen hai người bọn họ đẹp trai!
Nên hai người nhất định phải thắng!
Lâm Thâm cũng giơ thẻ, vẻ mặt chăm chú chờ đợi.
Bùi Bất Tiện giơ bảng cười nhạt: “Mấy người đừng ai nghĩ vượt qua được em.”
Ánh mắt của anh ấy chăm chăm nhìn Kiều Sở Sở, lại thấy Kiều Sở Sở ngồi ở phía trước quay đầu, bình tĩnh nhìn tám người họ.
Bọn họ: “…”
Đấu giá viên cười hỏi: “Giá bây giờ là bốn mươi bốn triệu, ai muốn thêm không?”
Kiều Sở Sở nhìn họ không nháy mắt, không lộ biểu cảm, có cảm giác điên cuồng giấu sau vẻ bình lặng.
Không hiểu sao bọn họ lại hơi chột dạ cúi đầu xuống.
“Năm mươi triệu.”
Một giọng nói trong trẻo, lạnh nhạt của thiếu niên chợt vang lên.
Kiều Sở Sở và tám người ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Một thiếu niên ngồi trên xe lăn nhìn rất ốm yếu, bảo người bên cạnh bỏ tấm thẻ xuống, rồi nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nghi hoặc nhăn mày.
Thiếu niên ấy không hề đẹp trai, nhưng rất dịu dàng, có một vẻ đẹp thanh tú khiến nam nữ thẫn thờ, gật đầu cười với cô: “Tranh của cô Kiều mãi mãi đáng giá.”
Kiều Sở Sở: “…?”
Người này là ai?
Kiều Sở Sở đang ngơ ngác, đấu giá viên bất ngờ gõ búa nói: “Năm mươi triệu, thuộc về vị này!”
Cùng lúc ấy hội trường ồn ào, người Bùi gia cũng từ từ phản ứng lại, nhìn thiếu niên ốm yếu.
Thiếu niên ra hiệu người quản gia già đẩy xe đến cạnh Kiều Sở Sở, đưa tay với cô: “Chào cô, cô Kiều, tôi tên là Thời Duật.”
Mắt của Kiều Sở Sở lướt qua tay anh.
Năm ngón tay của anh thon dài, có màu trắng xanh khác thường, da bọc xương, chỉ hơn phiên bản của cô lúc nãy một chút thôi.
Dường như bóp một cái là sẽ gãy.
Dựa theo kinh nghiệm nhìn nhiều người đẹp góc cạnh với mày rậm mắt to, Thời Duật là người đẹp ốm yếu điển hình, đôi mắt phượng nhỏ dài hơi xếch, đôi môi nhỏ tinh tế, khung xương cực kỳ nhỏ, mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, cùng cổ tay lộ ra dường như chỉ to hơn của cô một chút.
Ngũ quan của anh không hề nổi bật, nhưng lại có phong thái nổi trội.
Tâm có thi thư khí tự hoa.
* Người có thi thư, kiến thức sẽ tự mình tỏa sáng.
Kiều Sở Sở hít vào, không khỏi nghĩ.
[Ngày thường thấy người ta nói vẻ đẹp của sự tan vỡ, hóa ra đây mới thật sự là đẹp đến vỡ tan.]
[Vẻ đẹp kiểu như đánh một cái sẽ khóc ba ngày vậy.]
Mí mắt của Thời Duật co giật, có phần muốn rút lại bàn tay đang giơ ra.
Kiều Sở Sở hoàn hồn, nắm chặt tay anh: “Chào anh, tôi là Kiều Sở.”
Thời Duật khôi phục lại bình thường: “Tôi biết, bức tranh đoạt giải nhất do cô Kiều bán ra ở triển lãm lần đầu tiên, là tôi mua.”
Kiều Sở Sở rất ngạc nhiên: “Sao cơ? Tôi nhớ đấy là một ông cụ mà.”
“Người ấy là quản gia của tôi.” Thời Duật cười nói: “Ông ấy lớn tuổi, đã về quê dưỡng lão.”
Kiều Sở Sở bừng tỉnh, cuối cùng trở nên nhiệt tình: [Đây là khách quen của mình đó! Mình phải cảm ơn người ta!]
Cô cảm ơn: “Cảm ơn anh đã thưởng thức! Nhưng bức tranh tranh lần này, năm mươi triệu thật sự quá cao.”
Thời Duật rời mắt, nhìn về tám người đang tràn ngập phòng bị ở đằng sau: “Bức tranh do cô Kiều vẽ thật sự rất nổi bật, nếu không phải tôi thu hút sự chú ý của mọi người, e rằng bây giờ vẫn còn đang đấu giá.”
Ở phía sau, anh em nhà họ Bùi ở phía sau thấp thỏm ló đầu ra nhìn, hoàn toàn không yên tâm.
Cuối cùng, Bùi Bất Tiện không kiềm chế được, đứng dậy rồi qua bên này.
Ánh mắt của Thời Duật âm u, chợt anh giữ tay Kiều Sở Sở, nhanh chóng nói: “Cô Kiều có biết vì sao Hạ Tuyết Thuần vừa thề thì có sét đánh không?”
Kiều Sở Sở: “?” “Vì sao?”
Thời Duật nghiêng đầu cười với cô: “Người được ông trời quan tâm, lại làm những chuyện hại người, không biết ăn năn, còn dám thề độc công khai khiêu khích, khí vận đã bị hao gần hết.”
“Hạ Tuyết Thuần không chỉ gây hại cho Tề Tiểu Giai, mà còn làm tổn thương những người khác.”
“Con thứ nhà họ Long, Long Vân Tiêu và vợ vốn yêu nhau. Lúc đầu người phụ nữ ấy cũng đối xử với Hạ Tuyết Thuần rất tốt. Sau đó bà ấy phát hiện Long Vân Tiêu yêu Hạ Tuyết Thuần, nên âm thầm tìm Hạ Tuyết Thuần để nói chuyện, kết quả lại bị Hạ Tuyết Thuần lấy lý do ‘hai người trong sạch’ để đuổi về, hơn thế còn nói với Long Vân Tiêu.”
“Long Vân Tiêu giận tím mặt, ông ta đánh vợ, khiến vợ ngã từ trên cầu thang xuống, cổ bị va chạm, nên liệt nửa người.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận