Chương 393

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 393

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Quen
Quý Yến Xuyên si ngốc nhìn cô: “Cô mắng tôi, đáng lẽ tôi phải thấy tức giận, nhưng không biết vì sao, tim tôi lại đập rất nhanh, bởi vì tôi phát hiện khi cô tỏ ra bướng bỉnh và nóng nảy, lại trông rất quyến rũ.”
Anh ta vui thầm trong lòng mím môi dưới: “Chẳng lẽ cô đang muốn hấp dẫn sự chú ý của tôi sao? Bà điên?”
Động tác cởi trói của Kiều Sở Sở dừng lại.
Sau đó nhanh chóng thắt lại cho anh ta một nút thắt siêu mạnh siêu chặt!!
Quý Yến Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở nhấc chân bước đi!
Quý Yến Xuyên: “? Chờ một chút, tôi dùng tiền nhờ cô cứu tôi được chưa! Tôi cho cô một trăm vạn!”
Kiều Sở Sở mở cửa.
Quý Yến Xuyên: “Năm trăm vạn!”
Kiều Sở Sở đóng cửa lại.
Quý Yến Xuyên: “Mười triệu!!”
Kiều Sở Sở nhanh chóng đẩy cửa ra, đi tới bên cạnh anh ta, cởi dây thừng: “Không được lên tiếng, đi theo sau tôi, tôi ngồi xổm anh ngồi xổm, tôi đi anh đi.”
Quý Yến Xuyên u oán xoay xoay cổ tay, gật đầu.
Kiều Sở Sở dẫn anh ta đi ra hành lang, cảnh giác nhìn xung quanh, lại nghe thấy giọng nói bên cạnh: “Vi Sinh Hoài Lăng này là người lão lớn muốn bắt đúng không? Chỉ là một tên điếc, thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt.”
Hô hấp Kiều Sở Sở chậm lại một nhịp, dán sát vào tường, nhìn qua một lỗ thủng trên tường.
Vi Sinh Hoài Lăng chán nản ngồi trên ghế, mái tóc màu trắng bạc dính chút bụi đất, tay chân đều bị trói chặt.
Cô không thể tin được.
[Vi Sinh Hoài Lăng?]
Hai mắt Vi Sinh Hoài Lăng sáng lên, ánh mắt liếc xéo nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Chị?
Thật trùng hợp.
Cậu cố tình để bị bắt, chính là vì muốn nhìn thử xem là ai muốn giết cậu, thuận tiện xem thử ai là người đã bán đứng tiết lộ hành tung của cậu, không ngờ sẽ gặp được người quen.
Nhưng… Gặp được chị ấy ở đây, không phải chứng minh rằng chị ấy cũng bị bắt cóc sao?
Hoài Lăng tàn nhẫn híp mắt.
Vậy cậu cần phải ra tay rồi!
Kiều Sở Sở nhìn gương mặt đáng thương của Hoài Lăng, cũng trầm mặt xuống.
[Hoài Lăng thật đáng thương, mình phải cứu cậu ấy!]
Hoài Lăng: “?”
Nếu nói như vậy, cậu cũng rất mong chờ đó!
Kiều Sở Sở nhìn xung quanh.
Đây là một tòa nhà bỏ hoang.
Hơn nữa thoạt nhìn trông giống như căn cứ của một đám người xấu, gần như phòng nào cũng có người.
Chỉ có người trông coi bọn họ không có ở đây.
Cảm giác còn rất sởn gai ốc, không biết lúc nào sẽ có một hai người chui ra.
Quý Yến Xuyên nghi hoặc: “Chắc không phải là một tổ chức chuyên bắt cóc đó chứ?”
Cô kinh ngạc hạ giọng: “Còn có loại tổ chức này nữa sao?”
Giọng điệu Quý Yến Xuyên bình thản: “Trên thế giới này chuyện thần kỳ gì cũng có thể xảy ra, một tổ chức chuyên bắt cóc người cũng có gì lạ đâu?”
Anh ta có chút bực bội sờ sờ cổ: “Ví dụ những người có rất nhiều tiền như tôi, luôn luôn có người muốn bắt cóc tôi để đổi lấy tiền chuộc, mấy tỷ cũng không vừa được cái miệng rộng tham lam của bọn họ, cho nên chúng ta vẫn là mau đi thôi, bị bắt được chỉ có chịu khổ thôi. Cô là phụ nữ, chắc còn phải chịu khổ hơn đàn ông bọn tôi nhiều.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Trong này có một người bạn của tôi cũng bị bắt cóc, không cứu được cậu ấy, tôi sẽ không đi!”
Hoài Lăng cúi đầu, không nghe thấy Kiều Sở Sở đang nói gì.
Nhưng cậu rất vui vẻ, tràn đầy chờ mong.
Ngay cả khóe miệng cũng phải cố kiềm chế mới không cong lên.
Cậu nhìn thấy video Kiều Sở Sở cứu Bùi Du Xuyên, vốn cũng muốn đi tìm cô.
Đáng tiếc trên đường đi tìm Kiều Sở Sở phát hiện có người đang theo dõi cậu, để tránh không mang nguy hiểm đến gần cô nên cậu mới quyết định để bị bắt tới đây.
Kiều Sở Sở sẽ cứu cậu như thế nào đây?
Có phải cũng sẽ dùng dây thừng trói cậu lại không?
Để cho an toàn sẽ buộc một đầu vào cổ cậu, đầu còn lại buộc vào tay cô, để cậu có thể theo sát cô một cách an toàn sao?
Ôi…
Cậu há miệng như đói khát, cái miệng nhỏ thở hổn hể từng hơi, không biết nghĩ đến cái gì, ánh mắt dần dần trở nên mê ly, hai má cũng ửng đỏ.
Kẻ bắt cóc đối diện nghi hoặc: “? Tên này phát sốt sao?”
Tên bắt cóc còn lại không nghĩ như thế, ăn một đũa mì tôm: “Chắc là do căng thẳng, ai bị bắt cóc chắc chắn cũng rất căng thẳng.”
Hoài Lăng cắn môi dưới, dùng ánh mắt nhìn về phía khe hở.
Mau tới cứu em đi…
Cứu em cứu em mau…
Kiều Sở Sở quan sát bố cục phòng Hoài Lăng, nghĩ cách làm sao có thể bí mật vào trong thật an toàn.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến.
Sắc mặt cô biến đổi, vội vàng kéo Quý Yến Xuyên trốn vào phòng trước.
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Cậu nhìn thấy người đàn ông thoáng qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận