Chương 397

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 397

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cắt Đứt
Cậu không biết chừng mực xâm nhập vào bên trong, giữ chặt hai tay của cô trên đỉnh đầu, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Kiều Sở Sở dùng sức đẩy cậu ra, nhưng đẩy thế nào cũng đẩy không ra!
Hoài Lăng như rất say mê, thậm chí vô ý thức còn phát ra tiếng từ trong cổ họng: “Ừm…”
Kiều Sở Sở đẩy vai cậu, cậu lập tức bế cô lên, ngửa đầu hôn cô.
Cậu nhắm mắt, hô hấp dồn dập, dường như vẫn thấy không đủ, đẩy cô ngã xuống đất, chống lên tường dùng sức hôn.
Cát bụi từ hai bên trụ chịu lực bay qua, tiếng gió gào thét cũng không ngăn được tiếng rên rỉ của cậu.
Tay cậu nắm chặt cổ tay Kiều Sở Sở, chân chèn vào giữa hai chân cô, không cho cô bất cứ cơ hội chống cự nào.
Đợi đến khi cậu thở hồng hộc kết thúc, còn chưa thỏa mãn liếm liếm bờ môi.
Miệng Kiều Sở Sở tê rần, sững sờ nhìn cậu.
Cậu đặt tay cô lên cơ bụng mình, đỏ mặt ra dấu tay: “Chúng ta làm bước tiếp theo đi, chị.”
Cậu mê say híp mắt, cầu xin cô cho cậu: “Chị không thích em cũng không sao, em không ngại, em tình nguyện ở bên cạnh chị, em tin tưởng em sẽ cho chị trải nghiệm rất tốt.”
Kiều Sở Sở tỉnh táo lại, nắm một nắm cát trên mặt đất hắt vào mặt cậu!
Hoài Lăng nhắm mắt né tránh.
Cô tức giận đứng lên, hung hăng lau miệng, tất cả lời nói tồi tệ cuộn lên cuộn xuống trong cổ họng một hồi, cuối cùng nặn ra một câu: “Tôi còn vừa định cảm ơn vì cậu đã cứu tôi!!!”
Hoài Lăng tỉnh táo lại, quỳ trên mặt đất ngửa đầu nhìn cô.
Nửa bên mặt cậu dính đầy máu, còn nửa mặt còn lại lại rất sạch sẽ, trên bộ âu phục đang mặc cũng dính đầy vết máu, giống như một tên côn đồ mặc âu phục.
Kiều Sở Sở tức giận: “Cậu hôn tôi vì cậu thích tôi, hay chỉ đơn thuần là vì cậu muốn chơi đùa dập lửa?!”
Hoài Lăng trừng mắt nhìn, không có phản ứng.
Kiều Sở Sở càng căm tức, vung tay vừa nhanh vừa mạnh: “Trả lời tôi!”
Hoài Lăng ngửa đầu nhìn cô, vẫn không trả lời.
Kiều Sở Sở ngồi xổm xuống, tiếp tục khoa tay múa chân với cậu: “Trả lời tôi đi!”
Vi Sinh Hoài Lăng nhìn bàn tay cô đang ra dấu thủ ngữ, bỗng nhiên cười khúc khích, cúi đầu nở nụ cười.
Kiều Sở Sở: “Cậu cười cái gì?”
Hoài Lăng nhịn cười, tiến đến trước mặt cô.
Cô bất giác ngửa ra sau, không ngồi vững, đặt mông ngồi hẳn xuống đất.
Cậu thuận thế quỳ thẳng người, từ trên cao nhìn xuống che hết thân người của cô bên dưới: “Em thật sự thích chị, nếu không em sẽ không hôn chị đâu.”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
[Cậu ấy thích mình? Thích cái gì? Thích mình từ khi nào?!]
Cậu cúi người, lại cười nói: “Chị còn nhớ chuyện lần trước, lần đầu tiên em đánh nhau với anh tư không?”
Cô cẩn thận gật đầu.
Hoài Lăng mỉm cười dùng thủ ngữ: “Bởi vì em không thích anh ấy ở bên cạnh chị cho nên em mới đánh anh ấy.”
Kiều Sở Sở: “?”
Hoài Lăng dịu dàng nhìn cô: “Ngay từ lần gặp đầu tiên em đã cảm thấy chị rất thú vị, sau đó lại phát hiện chị trong ngoài như một, thật lòng thật dạ đối xử tốt với em, hơn nữa chị cũng thích em, nên em càng ngày càng thích chị.”
Kiều Sở Sở: “? Tôi thích cậu khi nào?”
Hoài Lăng cười mà không nói.
Liên tục âm thầm khen cậu đẹp trai trong lòng, sao lại bảo không thích được chứ.
Kiều Sở Sở không sao hiểu được, đứng lên ra dấu tay: “Cho dù cậu có thích tôi đi nữa, cậu cũng phải biết rằng, trong tình huống không có sự cho phép của đối phương, cậu không được hôn môi người ta. Cậu hôn môi tôi là đang xúc phạm tôi!”
Vi Sinh Hoài Lăng giật mình, lập tức quỳ xuống: “Vậy em sai rồi, chị đừng giận.”
Kiều Sở Sở đỡ cậu lên: “Đứng lên nói chuyện!”
Hoài Lăng lắc đầu, nghiêm túc dùng thủ ngữ với cô: “Miệng của chị rất ngọt, rất mềm, nhưng lại rất đàn hồi, như là kẹo mềm vậy, em có chút không nỡ buông ra, dù sao đây cũng là lần đầu tiên em hôn môi, em muốn hôn thêm một lát.”
Mặt Kiều Sở Sở đỏ bừng, tức giận ra dấu tay: “Đừng nói nữa! Cậu đã xúc phạm tôi rồi! Tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa!”
Cô xoay người rời đi.
[Còn tưởng rằng mình có thể kết giao được một người bạn chung hoạn nạn, thật thất vọng.]
Sắc mặt Hoài Lăng biến đổi, ôm chặt chân cô, sợ hãi lắc đầu với cô.
Cậu không thể nói chuyện khi đang ôm cô.
Còn nói chuyện thì không thể ôm cô.
Cậu liên tục cân nhắc, nhưng vẫn ôm khư khư lấy cô.
Kiều Sở Sở đen mặt: “Cậu đừng như vậy, bây giờ tôi đang không muốn quan tâm đến cậu. Còn để cảm ơn cậu đã cứu tôi, tôi sẽ gọi anh trai của tôi đến đưa cậu về.”
Hoài Lăng ôm chặt đùi cô, liên tục lắc đầu!

Bình luận (0)

Để lại bình luận