Chương 398

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 398

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Cần Cảm Ơn
Không cần cảm ơn!
Không cần cảm ơn!!!
Hơi thở của cậu càng ngày càng dồn dập: “Em sai rồi, chị đừng tức giận, em thật sự biết sai rồi!”
Lòng Kiều Sở Sở cứng như sắt đá: “Hoài Lăng, vừa nãy tôi có đẩy cậu nhưng cũng không đẩy được, miệng cậu giống như bị hàn vào miệng tôi vậy!”
Cô suy nghĩ một chút, vẫn quyết định cự tuyệt: “Nếu hai chúng ta tiếp tục ở cùng nhau chắc cũng không có gì tốt đẹp đâu. Tôi cũng không có tình cảm nam nữ với cậu, nên là chúng ta cắt đứt đi. Tôi không phải người hay chiều ý người khác, chúng ta vui vẻ gặp gỡ thì cũng nên có lúc chia xa, cậu cũng có thể tìm được một người yêu thật lòng.”
Hoài Lăng mở to mắt, sợ mình đọc sai khẩu hình, lặp đi lặp lại xác nhận: “Chị muốn cắt đứt với em sao?! Còn chị em nữa, còn anh của em thì sao?!”
Kiều Sở Sở: “…”
Hoài Lăng sốt ruột: “Chỉ cắt đứt với em?! Chỉ cắt đứt với một mình em thôi sao?!”
Cậu nấc nghẹn nức nở, một lần nữa ôm lấy chân cô, lắc đầu.
“Chị, em sai rồi, em thật sự biết sai rồi, em sẽ không bao giờ thích chị nữa.”
Hai tay cậu làm động lại van lạy trước mặt, đau khổ cầu khẩn: “Em không mạo phạm chị nữa, chị đừng đi, em sai rồi, em thật sự biết sai rồi!”
Kiều Sở Sở quay đầu đi, nắm đấm siết chặt bên người, không muốn nhìn cậu.
Hoài Lăng đứng lên trước mặt cô, lẩm bẩm dùng thủ ngữ: “Em thật sự sai rồi, chị cho em một cơ hội đi!”
Cô lắc đầu, không nhìn cậu.
Hoài Lăng nâng mặt cô lên, vô cùng lo lắng dùng thủ ngữ: “Chị đừng không nhìn em, em không biết nói, em chỉ biết dùng ngôn ngữ ký hiệu, chị không nhìn em thì sao em giải thích với chị được!”
“Chị tha thứ cho em đi, em cam đoan đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng!”
Hoài Lăng sốt ruột đến độ hốc mắt hồng hồng, thân thể dần dần run lên.
Tay chân cậu run lên tê dại, nỗi sợ hãi lan khắp tứ chi, cậu cong lưng khó chịu, như thể đang kìm nén cơn buồn nôn.
Kiều Sở Sở biến sắc: “Đầu cậu bị đập vào đâu? Chóng mặt sao? Buồn nôn sao?”
Tầm mắt Hoài Lăng có chút mơ hồ, nhưng vẫn khó khăn nhìn về phía cô, bờ môi cũng run rẩy.
Cậu vừa khóc, vừa run rẩy, gian nan giơ tay: “Đừng rời bỏ em, chị.”
Cậu là người rất giỏi giả khóc.
Nhưng chỉ có lần này, nước mắt là thật.
Kiều Sở Sở không có thời gian để tức giận, nhìn bệnh trạng của cậu: “Có phải cậu cảm thấy chóng mặt, tay chân run rẩy tê dại không?”
Hoài Lăng chớp chớp mắt.
Kiều Sở Sở hiểu ra.
[Vậy đây là bị nhiễm kiềm hô hấp.]
[Tốt xấu gì cũng là lớn lão sao có thể vì tâm trạng quá kích động mà bị nhiễm kiềm hô hấp được chứ!]
Cô nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy một cái túi bóng bẩn thỉu không biết từ nơi nào bay tới, vội vàng chạy tới, cởi áo nỉ, dùng áo nỉ lau sạch túi bóng, trùm lên đầu Hoài Lăng, để cho cậu hít thở trong túi bóng.
Tuy rằng không bằng túi giấy, nhưng ít nhất có thể giúp giảm bớt triệu chứng.
Hoài Lăng không đội, vén túi bóng lên, đau khổ cầu xin cô: “Đừng rời bỏ em có được không? Đừng rời bỏ em!”
Kiều Sở Sở gật đầu, lo lắng nói: “Tôi không đi, tôi không đi, đừng khóc, cậu điều chỉnh hô hấp đi, nhất định phải bình tĩnh lại!”
Hoài Lăng vẫn không tin lắm: “Thật sao?”
Kiều Sở Sở gật đầu: “Thật đấy, chỉ cần cậu không như vậy nữa, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả.”
Mũi cậu cay cay, cúi người ôm lấy cô!
Kiều Sở Sở vội vàng trùm túi bóng lên đầu cậu.
[Tố chất cơ thể của đứa nhỏ này thật kiên cường…]
Hoài Lăng tựa vào vai cô, cảm giác choáng váng và tê dại lan ra khắp người.
Cậu kinh sợ, dùng sức cọ cọ trên cổ cô, chậm rãi khôi phục hô hấp, phát ra một chút âm thanh nặng nề.
“Ừm, hừ hừ, hừ hừ hừ hừ.”
Nghe giống như cậu đang nói chuyện, nhưng âm điệu là hệt như nhau, không có bất kỳ dao động nào, cho nên không đoán ra là đang nói gì.
Kiều Sở Sở: “? Cái gì? Cậu đang cố gắng nói chuyện sao?”
Hoài Lăng chưa hoàn hồn, ôm chặt cô, nhắm hai mắt lại.
Em, thật sự, rất thích chị.
Kiều Sở Sở đỡ Hoài Lăng đã mềm nhũn đi xuống lầu.
Xe Bùi Uyên vừa vặn dừng ở bên ngoài tòa nhà bỏ hoang.
Anh nhìn thấy tòa nhà bỏ hoang sụp xuống thành một đống đổ nát trong lòng rất sốt ruột, nhưng khi thấy Kiều Sở Sở cùng Hoài Lăng thất tha thất thểu đi ra thì thở phào nhẹ nhõm, đến trước mặt hai người bọn họ: “Sở Sở, em có sao không?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận