Chương 402

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 402

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chị Đừng Hòng Chạy Đi Đâu Cả
Cậu đẩy Kiều Sở Sở ra, vẻ mặt cảnh giác.
Kiều Sở Sở nghi hoặc, vừa định hỏi cậu, lại nghe thấy tiếng động cơ rất ồn ào.
Cô hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu ra ngoài.
Một chiếc trực thăng lơ lửng trên không trung, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Vi Sinh Lẫm cầm loa hô to: “Vi Sinh Hoài Lăng, mau đưa cô Kiều cho anh! Đừng ở đây đùa giỡn nữa! Mặt đầy máu thì mau cút đi bệnh viện khám bệnh đi! Đừng gây thêm phiền toái cho nhà người khác nữa! Có thấy làm mất mặt người nhà Vi Sinh chúng ta hay không?!”
Kiều Sở Sở ngây ra như phỗng, ra dấu với Hoài Lăng: “Anh của cậu đang nói chuyện với cậu à? Anh ấy không biết cậu không nghe thấy sao?”
Trong lòng cô vô cùng chấn động: [Hơn nữa Vi Sinh Lẫm xuất hiện nhất định phải khoa trương như vậy sao, nhất định phải ngồi trực thăng sao?]
Hoài Lăng nghiêm mặt, bí hiểm liếc Kiều Sở Sở một cái, không trả lời.
Vi Sinh Lẫm từ trên máy bay xuống, mặc áo khoác màu đen, sải bước đi về phía bọn họ.
Kiều Sở Sở cảm thấy Vi Sinh Lẫm đang tức giận, vội vàng xuống xe chào hỏi: “Anh Lẫm.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Anh?
Anh ta nhướng mày: “Hai ta kém nhau hai mươi tuổi phải không? Cô nên gọi tôi là chú.”
Kiều Sở Sở: “? À không không không, tôi cũng gọi anh Văn Trạm là anh đấy, anh không già như vậy đâu.”
Vi Sinh Lẫm không cho là đúng: “Tôi với Văn Trạm không giống nhau, hai chúng tôi ai bàn chuyện nấy, cô gọi anh ấy là anh, gọi tôi là chú.”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
Vi Sinh Lẫm tiễn tay ra hiệu với thuộc hạ: “Đưa em trai tôi đi bệnh viện.”
Anh ấy bám vào cửa sổ, thấp giọng nói với Hoài Lăng: “Nhanh cút đi bệnh viện kiểm tra, đừng làm cho người ta lo lắng, em lái xe của chị em đi mất nên chị em phải đạp xe đạp về đấy, có biết không?”
Hoài Lăng: “…”
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Lẫm cười khúc khích: “Đùa thôi, mau đến bệnh viện đi.”
Thuộc hạ của anh ta mở cửa xe cho Hoài Lăng.
Hoài Lăng bất đắc dĩ phải xuống xe, đi tới ghế lái phụ.
Kiều Sở Sở nghĩ gì đó, vỗ nhẹ vai cậu: “Hoài Lăng!”
Hoài Lăng ngoái đầu nhìn cô.
Kiều Sở Sở cười làm thủ ngữ: “Hôm nay cậu thật sự rất đẹp trai, cảm ơn cậu đã cứu tôi.”
Cô giơ ngón tay cái lên: “Siêu lợi hại!”
Hoài Lăng trầm mặt xuống, đột nhiên chụp lấy gáy cô, dán sát vào trán cô.
Như là đang ký một khế ước kỳ quái gì đó.
Kiều Sở Sở: “?”
Hoài Lăng tách cô ra, nghiêm mặt dùng thủ ngữ: “Chị đừng hòng chạy đi đâu cả.”
Kiều Sở Sở: “?”
Hoài Lăng lên xe, thắt dây an toàn, hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên nhếch miệng cười.
Là một nụ cười nắm chắc thắng lợi.
Giống như mãnh thú nhìn chằm chằm con mồi, con mồi nắm trong tay nhưng không ăn, lại nuôi dưỡng, chăm sóc.
Kiều Sở Sở có chút sởn gai ốc, đưa mắt nhìn xe Hoài Lăng rời đi.
Vi Sinh Lẫm đứng bên cạnh cô, chế nhạo trêu chọc: “Không nỡ à?”
Cô lấy lại tinh thần, lắc đầu: “Đương nhiên không phải.”
[Mình chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, câu nói kia là có ý gì.]
Vi Sinh Lẫm cân nhắc: “Tôi còn có công việc chưa làm xong, tôi bảo anh của cô đến câu lạc bộ của tôi đón cô, vừa hay bên phía câu lạc bộ cũng có phòng tắm, tôi sẽ cho người tìm cho cô một bộ quần áo.”
Kiều Sở Sở nhìn váy của mình.
Trên đó toàn là máu và bùn đất.
Đúng là rất bẩn.
Cô gật đầu: “Cảm ơn anh Lẫm.”
Vi Sinh Lẫm không hài lòng với cách xưng hô này của cô, nhướng mày: “Quên rồi phải không? Cô nên gọi tôi là chú.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “Anh nghiêm túc đó à? Ai thích mình bị gọi già đi chứ.”
“Tôi thích đó!” Vi Sinh Lẫm cúi người, xấu xa cười với cô: “Gọi là chú.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô như bị nghẹn ở cổ họng, khó khăn thốt ra một câu: “Chú.”
Vi Sinh Lẫm cười ha ha, đôi mắt hoa đào rực rỡ như ánh sao: “Chấp nhận sự thật tuổi tác chênh lệch thật ra cũng không hề khó như vậy, gọi chú cũng dễ nghe mà, đúng không!”
Kiều Sở Sở: “…”
[Năm người nhà Vi Sinh, là năm tính cách kỳ quái, mỗi lần ở riêng với một người trong bọn họ mình đều có những cảm nhận mới, xem ra Vi Sinh Lẫm cũng là một lĩnh vực hoàn toàn mới mà mình chưa biết.]
Vi Sinh Lẫm hừ cười, kéo cánh tay cô: “Đi! Dẫn cô đến câu lạc bộ của tôi, hôm nay vừa hay đang có thi đấu đấy.”
Kiều Sở Sở tò mò, bước nhanh đuổi theo anh ta: “Thi đấu?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận