Chương 404

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 404

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Kiều
Vi Sinh Lẫm cầm điện thoại di động ngang mặt, liếc nhìn cô: “Không, tôi thích ngồi trực thăng là vì tôi thích hư vinh, bởi vì quyền hạn dùng trực thăng ở Lan thành không phải ai cũng có thể có được.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Nói trắng ra như vậy sao?]
Vi Sinh Lẫm cất điện thoại đi, cười tủm tỉm liếc cô: “Có vấn đề gì sao?”
Cô không biết nên trả lời thế nào: “Tôi còn tưởng chú sẽ nói chuyện khách sáo một tí.”
Vi Sinh Lẫm cười ha ha, tiến đến trước mặt cô: “Cô Kiều, cô thẳng thắn thành thật với tôi, thì tôi cũng thẳng thắn thành thật với cô, tôi chính là một người rất hư vinh, chỉ là tôi không phải kiểu “mạo xưng là trang hảo hán”, tôi chỉ khoe khoang những thứ tôi thật sự có.”
Kiều Sở Sở tỉnh ngộ.
[Nhưng nếu nói người nhà Vi Sinh còn “mạo xưng là trang hảo hán”, thì những gia tộc khác càng không đáng nhắc tới.]
Vi Sinh Lẫm cười khẽ, tay chống cằm, suy nghĩ liếc nhìn cô: “Trong cuộc thi vệ sĩ sắp tới, tôi đã tìm một người có chiều cao và cân nặng tương đương với cô để làm người mẫu, để bọn họ tranh giành cô, ai bảo vệ cho người mẫu tốt nhất, đưa người mẫu về đích đạt tiêu chuẩn, người đó sẽ là vệ sĩ bên cạnh cô.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Thi như vậy sao? Tôi còn tưởng là thi thố thể lực gì gì đó, bọn họ sẽ không bị thương chứ?”
Vi Sinh Lẫm nhún vai: “Dù sao cũng là vũ khí an toàn, sẽ không khiến cho những nhân viên này bị thương. Nhưng điều khá khó đoán là liệu bọn họ có vì để đạt được mục đích mà dùng những thủ đoạn nham hiểm hay không. Dù sao tôi cũng có thông báo với bọn họ là nếu đoạt được quán quân, tiền lương thời gian thực tập có thể lên đến mười vạn, bọn họ đều đang tranh nhau vỡ đầu để được làm vệ sĩ của cô.”
Cô rất khiếp sợ: “Lương kỳ thực tập mười vạn?”
Vi Sinh Lẫm cười ha hả nhìn về phía cô: “Nhưng tôi cho rằng giá đó không cao, dù sao bảo vệ hòn ngọc quý trên tay, một tháng chi có mười vạn là giá quá bình thường, nhưng đủ để bọn họ moi tim móc phổi ra đối xử tốt nhất với cô.”
“Hơn nữa cô không cảm thấy…” Tay Vi Sinh Lẫm dò xét lưng ghế của Kiều Sở Sở, giọng nói dịu dàng xuyên qua tai nghe truyền vào trong tai: “Một đám người tranh đấu với nhau đến mức đầu rơi máu chảy vì mình, không phải rất hấp dẫn sao?”
Cô không hiểu: “Hấp dẫn?”
Anh ta giống như một con rắn tới gần cô, rõ ràng âm thanh truyền qua tai nghe, nhưng lại có một loại ảo giác như anh ta đang thì thầm với cô: “Bọn họ tranh đấu vì cô, nhưng lại nhất định phải luôn bảo vệ cô, khi để lộ ra nanh vuốt sắc bén của loài sói cũng phải dùng nơi mềm mại nhất đến tiếp xúc với cô, tranh giành cô đến mức đầu rơi máu chảy, thở không ra hơi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Hình như cô hiểu được rồi.
Nhưng cô lại xoa cằm phân tích một cách lý trí: “Nhưng thay vì nói là tranh đấu vì tôi đến mức đầu rơi máu chảy, không bằng nói là tranh đấu vì tiền lương đến mức đầu rơi máu chảy đi. Đổi lại là tôi, nếu tôi không có tiền, tôi cũng có thể tranh đấu vì cô chủ đến mức đầu rơi máu chảy đó.”
Khóe miệng Vi Sinh Lẫm giật giật, hưng phấn trong mắt bị cô giội một gáo nước lạnh dập tắt: “Cô thế này mà vẽ được truyện tranh sao? Một chút cảm giác lôi kéo cũng không hiểu.”
Kiều Sở Sở: “? Chú nói vậy không đúng, nếu chú muốn lôi kéo theo kiểu truyện tranh, tôi có thể nói cho chú nghe.”
Cô giang hai tay ra, giống như một mụ phù thủy xấu xa, giọng điệu dần dần hưng phấn: “Trong truyện tranh, một đám người thay nhau tranh cướp tình yêu và thể xác của nhân vật nữ chính, nhìn thì có vẻ cao ngạo chỉ muốn chinh phục nữ chính nhưng thật ra bên trong đã sớm bị thuần phục rồi. Bọn họ đê tiện không chịu được, không có nữ chính là không sống được, chỉ cần không nhìn thấy nữ chính một lúc thì khắp người như có kiến bò.”
Kiều Sở Sở chỉ cần nhắc tới tác phẩm, hai tròng mắt lập tức phát ra ánh sáng kỳ dị: “Nếu là loại cảm giác lôi kéo này, tôi tuyệt đối muốn ngừng mà không được!”
Vi Sinh Lẫm ngẩn ra, cười tủm tỉm liếc cô, không nói gì.
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, xấu hổ sờ đầu: “Chú không đến mức này đúng không?”
Vi Sinh Lẫm nhướng mày, nheo mắt thể hiện ý sâu xa: “Không, nhưng hình như tôi đã tận mắt chứng kiến loại chuyện cô nói rồi.”
Kiều Sở Sở: “! Là ai?! Tôi có thể ở bên cạnh nhìn một chút không? Có cơ hội có thể giới thiệu cho tôi làm quen không?!”
“Cô Kiều.” Vi Sinh Lẫm đột nhiên gọi cô.
Kiều Sở Sở nghiêng đầu: “Hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận